Dòng bình luận dày đặc cứ thế ồn ào suốt nửa tiếng, rồi bất ngờ màn hình đen toàn tập hiện ra một logo khổng lồ. Những người nãy giờ còn đang gân cổ cãi nhau muốn rút dao ra solo, lập tức đồng loạt im lặng, cùng một giọng hô vang đầy kinh ngạc:
[Bắt đầu rồi!]
[Tám rưỡi rồi, hú hú hú hú!]
[Im lặng im lặng, chính thức bắt đầu rồi kìa!]
[Vãi, mở màn mà đã gây choáng, á á á đẹp trai quá trời!]
[Trời đất, tôi thấy anh Vân kìa!]
[Trời ơi kiểu đàn ông này ai lại có phước yêu được chứ!]
…
Sau khi logo khổng lồ tan biến, màn hình lập tức lướt qua một căn biệt thự, rồi ống kính ổn định tại bãi cỏ trước cửa. Bốn vị khách mời cùng MC đồng loạt xuất hiện trước mắt khán giả.
Không ít người mở to mắt, vừa kinh ngạc vừa phấn khích nhìn chằm chằm vào màn hình.
[Chào mừng các khán giả thân mến, xin chào mọi người.]
MC mỉm cười chào hỏi: [Chào mừng đến với chương trình truyền hình thực tế phát sóng trực tiếp quy mô lớn, Người Tình Giả! Tôi là Kiều Sơn, bạn cũ của mọi người đây. Còn mấy vị đang đứng bên cạnh tôi đây… Chắc không cần tôi giới thiệu nữa đâu nhỉ?]
“Thầy Kiều thật biết đùa.” Một thiếu niên gương mặt ngọt ngào với lúm đồng tiền bật cười trước tiên: “Danh tiếng của ba chúng tôi còn kém xa ảnh đế Yến.”
Nói rồi, cậu ta liền ho nhẹ một tiếng, giơ tay chào ống kính: “Xin chào mọi người, tôi là Nguyễn Nhàn, mọi người có thể gọi tôi là Nhàn Nhàn! Bên cạnh tôi đây là tổng giám đốc Tần, tổng giám đốc Tần nói vài lời đi.”
Người đàn ông tuấn tú nghiêm nghị ở bên cạnh khẽ liếc nhìn cậu ta một cái, cuối cùng vẫn gật đầu: “Tần Phong, xin chào mọi người.”
“Ê ê, Nhàn Nhàn, sao chỉ giới thiệu tổng giám đốc Tần mà không giới thiệu tôi vậy? Còn giận tôi à?” Thanh niên mặc đồ thể thao đưa tay khoác vai Nguyễn Nhàn, cười với ống kính: “Yo, các bảo bối đã lâu không gặp, tôi là Trịnh Sở Hàn!”
Người hâm mộ bị vẻ đẹp trai của anh ta làm cho mê mẩn, bình luận trực tiếp dậy sóng, nhưng những khán giả miễn dịch lại ngửi ra chút bất thường.
[Á á á bé Nhàn để mẹ hôn một cái!!]
[Anh Trịnh đẹp trai đến mức chân tôi nhũn ra, tôi gọi luôn anh là chồng!]
[Khoan đã, sao cảm giác hai người này có gì đó thế?]
[Đây là show hôn nhân chứ đâu phải show hẹn hò? Sao lại khoác vai công khai thế này, không cần tránh hiềm kỵ sao?]
[Cái gì cũng có thể ship! Tôi mở thuyền ngay đây!]
[Ship cái đầu ấy, hai người đàn ông đã kết hôn có gì đáng ship đâu!]
[Chính là cái cảm giác mập mờ đầy tội lỗi này mới đáng ship chứ! Một mỹ nhân ngây thơ đã có chồng bị gã đàn ông xấu dụ dỗ, hít hà hít hà.]
[? Fan Nhàn Nhàn các cô chơi hơi quá rồi đấy.]
[Ông già đi tàu điện nhìn điện thoại.jpg]
Mới phát sóng chưa đầy mười phút mà bình luận suýt nữa cãi nhau ầm ĩ, may mà đạo diễn kịp thời dừng lại, lập tức chuyển máy quay sang người từ đầu đến giờ không nói một lời, thậm chí còn hơi thất thần.
“Xin chào mọi người, tôi là Yến Vân.” Yến Vân thu hồi ánh mắt nhìn xa xăm, khẽ gật đầu với ống kính: “Đã lâu không gặp.”
Lời nói đơn giản đến mức hời hợt ấy lại khiến bình luận đang cãi nhau tan biến ngay tức khắc, tất cả fandom đều tìm thấy đề tài chung:
[Trời ạ, bao giờ mọi người mới đăng ký khuôn mặt của anh Vân vào danh sách di sản thế giới vậy?]
[Á á á á đẹp trai quá!!!]
[Khuôn mặt của anh Vân xứng đáng thờ trong Thái miếu!!]
[Lúc nãy là đang thất thần sao, tuy tôi muốn nói anh ấy đang làm màu, nhưng anh ấy thật sự quá đẹp trai á á á!!!]
[Xì, cũng thường thôi (lau nước miếng).]
[Nhan sắc của ảnh đế đúng là khác hẳn so với ngôi sao bình thường.]
[Nếu là người khác tôi sẽ bảo đừng so sánh vớ vẩn, nhưng ở đây tôi chỉ muốn nói, đúng là thế!]
Ngoài Tần Phong ra, những người đứng cạnh MC đều là gương mặt quen thuộc với khán giả. Nói cách khác, hơn nửa số người trong phòng phát trực tiếp hiện giờ đều là fan của ba người này, bình luận tự nhiên cũng vì vậy mà náo nhiệt vô cùng.