Thanh Hòa nhìn người đang dựa trên đầu giường, không có tinh thần lắm: “Để ta ra đuổi bọn họ đi.”
Tống Thính Trúc lại nói: “Không cần, để bọn họ vào. Ta vừa hay có lời muốn nói với Tống Nhụy Nhi.”
Một lát sau, Tống Nhụy Nhi bước vào với vẻ mặt như thể trong phòng có thứ gì dơ bẩn. Nàng ta dùng khăn che miệng mũi, gương mặt đầy ghét bỏ.
“Nghe nói Nhị đệ bị bệnh rồi, ta đến xem thử.”
Nàng ta đảo mắt nhìn xung quanh, thấy Tống Thính Trúc quả nhiên mang dáng vẻ bệnh nặng đến hồi nguy kịch, khó tránh khỏi cái chết. Khoé môi bên dưới chiếc khăn khẽ cong lên, sau đó lại giơ khăn chấm khóe mắt, làm ra vẻ thương xót quan tâm.
“Tại sao Nhị đệ lại bệnh thành ra thế này? Sắc mặt kém đến mức suýt nữa là tỷ không nhận ra.”
Câu này nói ra thật quá đáng. Dù Tống Thính Trúc đang bị bệnh, dung mạo cũng không thay đổi bao nhiêu, vẫn có thể nhìn ra vẻ tinh xảo xinh đẹp năm xưa. Nàng ta nói vậy chẳng qua là muốn nhân cơ hội giẫm đạp một cái.
Tống Nhụy Nhi từ nhỏ xinh đẹp, được phụ mẫu cưng chiều, thường xuyên được người ta khen ngợi. Nhưng từ khi phụ thân của nàng ta nạp tiểu thϊếp, rồi sinh ra một tiểu ca nhi, vinh dự ấy lập tức đổi chủ.
Lúc nhỏ, bệnh tình của Tống Thính Trúc chưa đến mức này. Đôi mắt tròn xoe, gò má phúng phính, đáng yêu như ngọc tuyết, lại ngoan ngoãn lanh lợi, chưa bao giờ gây chuyện. Sau thôi nôi, dân chúng Tầm Dương không ai không biết Nhị thiếu gia Tống gia thông minh băng tuyết, vượt xa cả vị Đại tiểu thư.
Hơn nữa vì Liễu tiểu nương tuổi còn trẻ lại xinh đẹp, Tống Hưng An rất cưng chiều bà, kéo theo đó là sự yêu chiều đối với thứ tử.
Tống phu nhân bị lạnh nhạt thất sủng, Tống Nhụy Nhi mấy lần nghe hạ nhân trong phủ bàn tán thị phi, lập tức ghi hận vào lòng.
Thế nhưng những ngày tốt đẹp chẳng kéo dài. Vài năm sau, Liễu tiểu nương mắc bệnh mà qua đời. Tống Thính Trúc bị đưa về Trúc Viên dưỡng bệnh, không thể đi ra ngoài. Ngày tháng trôi đi, dân chúng của Tầm Dương dần dần quên mất hắn. Mỗi lần nhắc đến, chỉ biết Tống gia có vị Đại tiểu thư đoan trang, dung mạo xinh đẹp. Nếu có ai còn nhớ đến Nhị thiếu gia, cũng chỉ dùng hai chữ “ma ốm” để gọi.
Nói trở lại chuyện chính.
Tống Nhụy Nhi có thái độ như thế nào, Tống Thính Trúc cũng không quan tâm. Sắc mặt của hắn thản nhiên, chẳng nói dư nửa câu, trực tiếp mở miệng đòi nàng ta giao ra khế ước bán thân của Thanh Hòa và Hồng Mai.
“Đệ muốn khế ước bán thân của hai người bọn họ làm gì?”