Hồng Mai nói: “Ma ma, người trông Nhị thiếu gia đi, để ta ra ngoài xem thử.”
Vừa bước ra cửa thì trông thấy Thanh Hòa dẫn đại phu vội vàng vào viện, nàng vội chạy lên đón.
“Hòa ca nhi, mặt của ngươi bị sao vậy?” Hồng Mai nhìn chằm chằm Thanh Hòa, đầy tức giận: “Người của Đông viện ra tay với ngươi à?”
Má trái của Thanh Hòa sưng to, khóe môi còn lấm tấm vết máu.
Cậu nghiêng đầu, tỏ vẻ không để ý: “Không sao, Nhị thiếu gia như thế nào rồi?”
Vành mắt của Hồng Mai đỏ hoe: “Vẫn chưa tỉnh… Đại phu, xin người mau vào xem thiếu gia chúng ta đi.”
Lão đại phu chạy một đường đến nơi đã thở hổn hển, nhưng chuyện liên quan đến tính mạng, ông ấy không dám nghỉ ngơi quá lâu. Sau khi bắt mạch xong, ông vuốt chòm râu rồi khẽ lắc đầu.
“Thiếu gia nhà các ngươi mang bệnh từ trong bụng mẹ, lão phu trị không được, chỉ có thể châm cứu giúp người tạm thời giảm bớt đau đớn.”
Bao nhiêu năm nay ba người bọn họ tìm rất nhiều đại phu, mà kết quả đều không có ngoại lệ. Chỉ là mỗi lần nghe thấy những lời ấy, trong lòng vẫn khó tránh khỏi một trận thất vọng và đau buồn.
Liễu ma ma lau khoé mắt, dặn Thanh Hòa khách sáo đưa đại phu ra khỏi Trúc viên.
Nửa khắc sau, Tống Thính Trúc dần dần tỉnh lại. Hắn nhìn vết bầm xanh tím trên hổ khẩu do châm cứu để lại, giọng nói yếu ớt không có sức lực: “Ma ma đừng buồn, ai rồi cũng sẽ chết thôi. Hơn nữa… Ta nhớ mẫu thân rồi, không biết ở bên đó người sống như thế nào.”
“Đừng nói bậy. Hòa ca nhi đã mời được vị đại phu vân du, nói bệnh của người chữa được, chỉ là người phải tự mình cố lên mới được. Chính người còn chẳng biết thương lấy bản thân mình, người khác có lo cũng là vô ích.”
Vành mắt của Liễu ma ma cay cay, vừa nói lời an ủi, vừa đưa chén thuốc trong tay lên.
Hồng Mai đứng bên cạnh Thanh Hòa, vừa lau nước mắt vừa nhìn Tống Thính Trúc.
Tống Thính Trúc ngoan ngoãn uống thuốc dưới sự chăm sóc của ma ma. Ngẩng lên lại thấy má của Thanh Hòa sưng đỏ, y khẽ nhíu mày lại.
“Là do Tống Nhụy Nhi ra tay?”
Thanh Hòa khựng lại, chưa kịp đáp thì Hồng Mai đã chen vào: “Ngoài nàng ta thì còn ai nữa? Phu nhân còn chẳng thèm động tay với bọn hạ nhân chúng ta đâu.”
“Người đâu? Trúc viên đúng là chẳng có chút quy củ nào, Đại tiểu thư đến mà cũng không biết ra đón.”
Bên ngoài truyền đến giọng nói kiêu ngạo và hỗn xược của nha hoàn.
Thanh Hòa nghe vậy thì càng lo lắng hơn. Đại tiểu thư vốn dĩ không thích Nhị thiếu gia, hiếm khi đặt chân vào Trúc viên. Mỗi lần đến đều là châm chọc hoặc mỉa mai. Hôm nay tới đây, chắc chắn cũng chẳng có lời nào dễ nghe.