Giận đến l*иg ngực nghẹn lại, đầu óc Liễu ma ma bỗng choáng váng, suýt nữa hôn mê.
Bà ấy cố giữ bình tĩnh, trầm giọng hỏi: “Có biết ngày thành thân định vào lúc nào không?”
“Kim Thúy đề phòng ta, chỉ nói là sau Tết, còn ngày nào thì không rõ.”
Sắc mặt Liễu ma ma trầm xuống, đưa giỏ rau cho Thanh Hòa, rồi bước nhanh đi về phòng chính.
“Trúc ca nhi tỉnh rồi.”
Vừa bước vào đã thấy tiểu ca nhi có gương mặt tiều tụy, thân hình gầy yếu dựa vào đầu giường. Trong lòng bà ấy lập tức đau xót, ánh mắt lướt qua chiếc chăn bông mới đắp trên người hắn, càng khiến hốc mắt của bà ấy đỏ hoe.
Trúc Viên nằm ở góc tây bắc của Tống gia, đã hẻo lánh lại còn bị phu nhân cắt xén mọi thứ. Chi phí ăn mặc đều kém xa những viện khác. Đại tiểu thư Tống gia được đắp chăn tơ tằm đông ấm hè mát, còn Tống Thính Trúc thì dùng một chiếc chăn bông cũ vá đi vá lại ba năm. Nay bị đẩy đi gả thay cho trưởng tỷ, lại được đổi chăn mới, ai mà không chua xót chứ.
Thế nhưng vị Nhị thiếu gia này lại không hề để ý như thể mọi chuyện chẳng liên quan đến mình.
“Ma ma dừng lại đi.”
Đôi mắt của Tống Thính Trúc chẳng có chút ánh sáng, xám xịt nhìn bóng lưng của Liễu ma ma đang lục lọi thu dọn.
Liễu ma ma khựng lại một lúc, rồi vẫn còng lưng, tiếp tục thu dọn hành lý.
“Ta đồng ý gả.”
Sắc mặt của Tống Thính Trúc tái nhợt, cổ tay mỏng như cành khô, bộ dáng bệnh nặng khó chữa. Với hắn mà nói thì sống ở đâu cũng vậy, nhưng nếu có thể rời khỏi Tống gia, chôn ở nơi khác cũng tốt.
Trong phòng im lặng như tờ. Sau một lúc lâu, Liễu ma ma mới nghẹn giọng nói: “Tại sao người phải làm vậy chứ…”
Bà ấy che mặt khóc, cứ nói là mình không chăm sóc hắn chu đáo.
“Ma ma đừng tự trách, là số mệnh của Thính Trúc không tốt.”
Tống Thính Trúc khẽ cong môi, nhưng trên mặt không hề có biểu cảm, giống như con rối bị giật dây, chẳng còn chút sức sống.
“Có thể rời khỏi cái l*иg giam này trước khi chết, đáng lẽ ma ma nên vui cho con mới phải… Chỉ là có chút phụ lòng Lưu gia.”
“Phi phi phi!”
Liễu ma ma nghe không nổi câu đó, lập tức phun ba tiếng.
“Cái gì mà chết với chóc, hôm qua ta đến chùa Linh Sơn xin quẻ rồi, mệnh của Trúc ca nhi là mệnh phú quý sống đến trăm tuổi, chỉ cần vượt qua được cửa ải này, ngày tháng sau này sẽ vô cùng thuận lợi.”
“Vậy thì ta xin nhận lời tốt lành của ma ma.”