Chương 4

“Nhị thiếu gia lại ho rồi, ta đi nhóm bếp than đây.” Hồng Mai lấy giỏ trúc, nhặt than bỏ vào.

Thanh Hòa thấy vậy thì dặn dò: “Đừng quên lò sưởi tay của Nhị thiếu gia. Giờ cũng gần trưa rồi, Liễu ma ma vẫn chưa về, ta ra ngoài xem một chút.”

“Được.”

Từ cửa sau đi ra ngoài, đi vài bước thì đến con phố nhỏ bán hàng rong. Thanh Hòa vừa ra khỏi sân, còn chưa rẽ vào đầu ngõ thì đã nghe thấy giọng nói quen thuộc truyền đến.

“Nhị thiếu gia sắp thành thân rồi, nghe nói nhà chồng không phải dạng vừa đâu. Liễu ma ma, bà là nhũ mẫu của Nhị thiếu gia, nói không chừng còn được đi theo hưởng phúc ấy chứ.”

“Phải đó, hôm qua ta thấy người Lưu gia ăn mặc đẹp lắm, ở phủ Tầm Dương cũng đều hiếm thấy.”

Hai phụ nhân béo xách giỏ rau, đứng hai bên cạnh Liễu ma ma. Miệng thì nói lời dễ nghe, nhưng sắc mặt lại không phải vậy, che miệng cười lén, rõ ràng đang chế giễu.

Thanh Hòa dừng bước, đợi hai người kia đi xa mới bước tới.

“Ma ma.”

“Ừ.” Liễu ma ma đáp một tiếng, giơ giỏ rau trên tay cho cậu xem: “Kiều tẩu tử nói đầu chợ phía đông có người bán rau rẻ, ta qua đó mua được một ít.”

Thanh Hòa thăm dò: “Vẫn còn đọng giọt nước kìa.”

“Phải đó, còn mới tinh.”

Dọc đường đi đến Trúc Viên, đợi đóng cửa sau lại, gương mặt hốc hác của Liễu ma ma mới hiện ra vài nếp nhăn.

“Bà tử nấu ăn bên chỗ phu nhân nói Nhị thiếu gia sắp thành thân, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Thanh Hòa đang định báo chuyện này cho Liễu ma ma: “Lúc trước lão gia có định một mối hôn sự ở trấn Liên Khê, người đính hôn là Đại tiểu thư. Đại tiểu thư chê Lưu gia là dân quê nghèo túng nên không chịu gả, phu nhân muốn để Nhị thiếu gia gả thay.”

Thanh Hòa lo lắng nói: “Ma ma, người nghĩ cách nhanh đi. Lưu gia ngay cả sính lễ cũng phải gom góp, sức khỏe của Nhị thiếu gia yếu ớt. Nếu gả qua đó, e rằng ngay cả tiền thuốc thang cũng không có!”

Nghe vậy, Liễu ma ma vừa tức vừa giận.

Tống Nhụy Nhi là con của Tống gia, chẳng lẽ Trúc ca nhi lại không phải sao? Tuy là con vợ lẽ, nhưng dù sao cũng là cốt nhục của lão gia, vậy mà bọn họ lại nhẫn tâm như vậy.

Bà ấy từng nghe nói đến Lưu gia, đã hơn mười, hai mươi năm không qua lại với nhau. Gửi bừa ai sang cũng không ai để ý. Việc này chắc chắn là do Tần Nguyệt Nga xúi giục ở sau lưng. Những năm trước đã nhìn Trúc ca nhi không vừa mắt, lấy lý do dưỡng bệnh đưa người đến Trúc Viên hẻo lánh này, bây giờ càng không muốn để Trúc ca nhi sống nữa.