Chương 3

Nàng ta bảo người mở rương ra: “Đều là than thượng hạng cả. Dù là Đại tiểu thư cũng chỉ được hơn một trăm ký, còn Trúc Viên thì hẳn hai trăm ký!”

Hồng Mai kinh ngạc đến mức trợn mắt, liếc sang Thanh Hòa ở phía đối diện. Ánh mắt hai người đều là không thể tin nổi.

Những năm trước đừng nói đến than, ngay cả củi cũng bị cắt giảm không ít. Tại sao năm nay tự nhiên lại đưa nhiều than như vậy?

Chuyện khác thường thì chắc chắn có vấn đề. Thanh Hòa có tâm tư tinh tế, lấy ra vài đồng tiền từ túi thơm, nhét vào tay Kim Thúy.

Kim Thúy bóp mấy đồng tiền, thái độ lập tức dịu lại hơn.

Tống gia ở bên ngoài thì hào nhoáng, nhưng đối với hạ nhân lại chẳng rộng rãi bao nhiêu. Mỗi dịp lễ Tết thưởng bạc ít đến đáng thương. Năm đồng của Thanh Hòa đưa tuy không nhiều, nhưng cũng đủ mua miếng bánh ăn cho đỡ thèm.

“Muốn biết gì thì cứ hỏi đi.”

Thanh Hòa nói: “Ta thấy hôm qua trong phủ đến không ít người. Kim Thúy tỷ tỷ theo hầu phu nhân, có biết đã xảy ra chuyện gì không?”

“À, là chuyện đó à.” Kim Thúy liếc qua phòng chính, rồi kéo Thanh Hòa sang một góc, nhỏ giọng nói: “Những người đó đến từ thôn Vân Khê ở trấn Liên Khê. Năm xưa lão gia từng định hôn sự với Lưu gia. Hôm qua Lưu gia tới là để đưa sính lễ, đón dâu!”

Nói rồi nàng ta nghiêng đầu, cười khẩy một tiếng: “Một đám nhà quê chân lấm tay bùn mà cũng muốn cưới Đại tiểu thư của chúng ta, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, cũng không coi bản thân có xứng không!”

Thanh Hòa cũng gật đầu phụ họa: “Đại tiểu thư nhà chúng ta đoan trang hiểu lễ nghĩa, đừng nói ở phủ Tầm Dương, đến kinh thành cũng chẳng lo không gả được.” Cậu quan sát sắc mặt Kim Thúy, thấy nàng ta không tỏ vẻ khó chịu, hỏi tiếp: “Vậy lão gia định hủy hôn ước sao?”

“Làm sao hủy được, Lưu gia còn đem cả hôn thư đến.” Kim Thúy nhìn xuyên qua cửa sổ hướng vào phòng chính, rồi nhỏ giọng: “Trong phủ đâu chỉ có Đại tiểu thư là người đến tuổi gả chồng? Còn có Nhị thiếu gia nữa đấy.”

Trong lòng Thanh Hòa chùng xuống: “Lão gia và phu nhân muốn để Nhị thiếu gia xuất gia thay cho Đại tiểu thư?”

Kim Thúy gật đầu, ánh mắt sắc như dao nhìn Thanh Hòa: “Phu nhân đã dặn không được để cho Nhị thiếu gia biết chuyện này. Tuy rằng ngươi với Hồng Mai làm việc ở Trúc Viên, nhưng đều là người của phu nhân. Đừng quên chủ tử của mình là ai.”

Nói xong thì dẫn đám sai vặt rời đi một cách nghênh ngang.