Lưu gia tuy nghèo, nhưng cuộc sống cũng xem như tạm ổn. Thế nhưng bao nhiêu năm qua, khi việc làm ăn của Tống Hưng An càng ngày càng lớn, Lưu gia muốn bám quan hệ lại khiến ông ta cảm thấy không thoải mái.
Tống gia ở phủ Tầm Dương cũng được coi là có danh tiếng, dựa vào đâu mà Lưu gia nghèo nàn kia lại dám mơ ước làm thông gia với bọn họ? Ngay cả Trần gia mở tiệm gạo ở thành đông mà ông ta còn chẳng coi trọng. Nhưng hôn thư năm đó đã ký tên đóng dấu, làm sao có thể hối hôn được?
Tống phu nhân đương nhiên biết rõ chuyện này. Bà ta suy nghĩ một lúc rồi mới mở miệng: “Để Trúc ca nhi đi là được. Hôn thư không ghi tên, mà Trúc ca nhi cũng là con của Tống gia, không tính là thất hứa.”
Tống Nhụy Nhi nghe vậy thì đôi mắt sáng lên: “Đúng, để Trúc ca nhi đi.”
Nhị đệ là con vợ lẽ, để hắn đi là thích hợp nhất.
Tống Hưng An chưa lập tức đồng ý, nhưng hai mẫu tử vây quanh khuyên hết lời, cuối cùng ông ta mới gật đầu đồng ý.
“Liệu Trúc ca nhi có chịu không?”
Tống phu nhân mỉm cười: “Lão gia yên tâm, bên Trúc ca nhi cứ để ta nói cho.”
Nửa canh giờ sau, biệt viện Tống gia.
“Trời hôm nay lạnh thật.”
“Phải đấy, nhìn xem sắp đến Tết rồi, trời càng lúc càng lạnh. Nhị thiếu gia thân thể yếu đuối, bên phía phu nhân còn chưa sai người mang than xuống, chỉ sợ sẽ không ổn.”
Tiểu nha đầu và tiểu ca nhi mặc áo bông mỏng, đứng nép vào tường viện tránh gió, khẽ nhỏ giọng trò chuyện, đôi mắt nhìn về phòng chính.
Trong phòng truyền ra vài tiếng ho kìm nén, hai người nghe mà gương mặt đầy vẻ lo lắng.
Một lúc sau, nha hoàn mặt tròn không nhịn được: “Ta sang phòng chính đun ít nước nóng mang cho Nhị thiếu gia.”
“Ngươi cẩn thận một chút, đừng để người bên đó nhìn thấy.”
“Ừ.”
“Ai da!”
Chưa kịp ra khỏi sân, nàng đã va ngay vào Kim Thúy, đại nha hoàn hầu hạ trong phòng của phu nhân.
Kim Thúy bị đυ.ng đến mức loạng choạng, nhướng mày trách cứ: “Đôi mắt để làm gì? Không nhìn thấy người thì móc ra cho rồi!”
Hồng Mai vội vàng cúi người xuống: “Kim Thúy tỷ tỷ, xin lỗi. Lúc nãy ta vội quá, không nhìn thấy tỷ đi vào viện.”
Nhìn thấy thái độ của nàng còn tạm được, Kim Thuý cũng không tiếp tục làm khó, giơ tay bảo gã sai vặt phía sau khiêng đồ vào trong viện.
Hồng Mai thấy từng chiếc rương được khiêng vào sân, nhịn không được mà hỏi: “Kim Thúy tỷ tỷ, đây là?”
“Phu nhân lo Nhị thiếu gia có sức khỏe yếu, ra lệnh kêu ta dẫn người mang ít đồ sưởi ấm đến đây.” Đôi mắt của Kim Thuý liếc về hướng chủ phòng, cố ý nâng cao giọng: “Bên cửa hàng xảy ra chút trục trặc, phu nhân vì việc này lo lắng đến mất ăn mất ngủ, nên mới quên đưa đồ cho Trúc Viên. Hôm nay vừa nhớ ra thì lập tức sai nô tỳ đến đưa than cho Nhị thiếu gia.”