Gió lạnh thổi vù vù, người qua lại vội vàng.
Trong Tống gia, đám nha hoàn và gã sai vặt đã thức dậy bận rộn từ sáng sớm.
Bá tánh trên đường đi ngang qua, rướn cổ ngó vào đại viện rộng lớn kia với ánh mắt ngưỡng mộ, rồi lại co vai rụt cổ, biến mất trong cơn gió rét đang gào thét.
“Phụ thân, mẫu thân, con không gả! Lưu gia kia là nhà quê nghèo khổ, ngay cả một bộ quần áo tử tế cũng không chuẩn bị nổi, mà sính lễ cũng chỉ miễn cưỡng gom đủ mười lượng bạc. Nếu truyền ra ngoài, để người ta biết nhà phu quân của con là cái dạng ấy, hạnh phúc của con là chuyện nhỏ, còn mặt mũi của phụ mẫu thì phải để ở đâu? Người ngoài không biết còn tưởng nhà chúng ta sa sút rồi, đến mức gả nữ nhi duy nhất cho đồ quê mùa ở nông thôn!”
Từ chủ viện vọng ra tiếng khóc của nữ tử, gã sai vặt đang quét tuyết trước cửa nghe thấy, lặng lẽ dựng tai lên.
Trong phòng, Tống phu nhân cầm khăn lau nước mắt cho nữ nhi, bà ta liếc nhìn Tống lão gia đang đứng bên cạnh: “Ta cũng không đồng ý hôn sự này. Năm đó ta đã nhìn không vừa mắt Lưu gia, chẳng có chút tiền đồ nào. Nay hơn mười năm trôi qua, vẫn là cái bộ dạng nghèo túng ấy. Ta đã cho người đi dò hỏi rồi, Lưu gia vì muốn trèo lên quan hệ với nhà ta nên sính lễ cũng đi vay người ta. Lưu gia nghèo đến mức không có gì để ăn, Nhụy Nhi gả qua đó chẳng phải sẽ phải ăn cỏ ăn trấu với bọn họ sao?”
Tống Nhụy Nhi thấy phụ thân nhíu mày không nói, dùng sức kéo tay áo của mẫu thân.
Tống phu nhân vỗ mu bàn tay của nữ nhi, âm thầm trấn an, rồi quay sang nói với phu quân của mình: “Huống chi Nhụy Nhi nói đúng. Nếu thật sự gả nữ nhi cho cái tên nhà quê nghèo xơ nghèo xác kia, chẳng phải Tống gia của chúng ta sẽ trở thành đề tài bàn tán của dân chúng ở Tầm Dương sao? Đến lúc đó, những người trong nghề đang chờ cười chê nhà chúng ta, e là còn sẽ đẩy sóng thêm gió, ảnh hưởng đến việc buôn bán của cửa hàng.”
Tống Hưng An nhíu mày chặt hơn: “Vậy bà nói phải làm sao đây? Lưu gia mang cả hôn thư đến rồi, trắng đen rõ ràng. Dù ta có muốn đổi ý cũng không được.”
Hai mươi năm trước, Tống Hưng An chỉ là một người bán hàng rong nhỏ. Khi đi qua trấn Liên Khê thì gặp sơn tặc, được Lưu Đại Sinh, trưởng tử của Lưu gia ở thôn Vân Khê cứu mạng. Để báo ân, Tống Hưng An suy nghĩ đến việc hai nhà kết thông gia với nhau.