Thịnh Doanh quay sang nói chuyện với Tô Tô, chẳng mấy chốc đã cảm thấy nhiệt độ trong phòng như tăng lên rõ rệt.
Trò chơi bắt đầu. Chiếc chai xoay tròn trên bàn, mọi người đều là người lớn nên không hề ngại ngùng, gần như chẳng có điều gì là cấm kỵ. Bao nhiêu chuyện cũ với người yêu cũ cũng bị lôi ra mổ xẻ, thậm chí cả lần đầu tiên là khi nào, ở đâu... Cũng dám hỏi thẳng!
Chai xoay một vòng, cuối cùng lắc lư rồi chỉ trúng... Phong Dực. Ngay khoảnh khắc con tim Thịnh Doanh bỗng căng lên, nó lại dừng đúng chỗ đó.
“Chọn đi nào?”
Phong Dực suy nghĩ một lát: “Chơi thật lòng đi.”
“Chơi thật lòng à. Thế trong lòng cậu có ai là người mãi mãi không quên được không?”
Câu hỏi vừa dứt, cả phòng liền nhao nhao phản ứng.
“Ơ cái này không tính nha, bạn gái người ta ngồi kế bên mà hỏi thế à?”
“Hỏi kiểu này chán đời thật luôn á!”
“Câu gì kỳ cục vậy trời!”
“Lúc nãy mày hỏi tao lần đầu còn chi tiết tận chân tơ kẽ tóc, mà giờ hỏi anh ấy thế này hả?”
Những tiếng than vãn và ồn ào vẫn vang lên, âm thanh càng lúc càng lớn, nhưng Phong Dực vẫn không nói một lời. Môi mím lại, biểu cảm lạnh nhạt.
Không hiểu sao, bầu không khí đang vui vẻ cũng dần dịu xuống, trở nên có chút vi diệu.
Thịnh Doanh cũng quay đầu nhìn anh ta.
Bỗng nhiên, Phong Dực bật cười, nhướng mày: “Nhìn tôi làm gì? Chuyện này chẳng phải ai cũng biết rồi sao?”
Câu nói đó vừa dứt, không khí lập tức tan băng, cả phòng lại ồn ào náo nhiệt trở lại, ai nấy đều làm bộ như tôi đoán đúng mà.
“Hahaha, chờ uống rượu mừng hai người các cậu lâu lắm rồi đó nha!”
“Chuẩn bị đi là vừa đó, Phong Dực! Còn đợi gì nữa, tụi này chờ mỗi anh thôi đó!”
Phong Dực chống khuỷu tay lên lưng ghế Thịnh Doanh, cúi đầu nhìn cô mỉm cười dịu dàng: “Anh biết rồi. Sắp đến rồi.”
Thịnh Doanh bị trêu chọc đến đỏ mặt, không tự nhiên vén tóc sang một bên để che đi vẻ ngượng ngùng, rồi vờ vịt uống một ngụm nước cam, cũng tiện thể dời mắt đi chỗ khác.
Trò chơi lại tiếp tục. Cô khá may mắn, vẫn chưa bị gọi tên lần nào, nhưng đã nghe được khối bí mật từ người khác.
Thêm vài vòng trôi qua, cuối cùng thì chiếc chai cũng như sự mong đợi của cả bàn, dừng lại trước một người.
Thẩm Nghiên Chu cụp mắt uống rượu, hàng mi dài đổ xuống tạo nên một mảng bóng tối lặng lẽ, không rõ là đang thẫn thờ hay đang đắm mình trong cảm xúc lạnh lẽo nào đó.
Một lúc sau mới dường như nhận ra có điều gì bất thường, ngẩng đầu thì thấy tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm mình.
Anh cúi đầu, liếc mắt nhìn chiếc chai đang chỉ về phía mình.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mặt ly lạnh buốt, cằm hơi nâng lên, giọng trầm thấp, lười nhác: “Hỏi đi.”
Mấy cô gái trong bàn liếc nhau đầy toan tính, có cô liền háo hức hỏi: “Ở đây có ai khiến anh thấy hứng thú không?”
Câu hỏi quá rõ ràng, gần như chẳng buồn che giấu gì nữa.
Thịnh Doanh còn nhớ cô nàng này, ngoại hình khá bắt mắt, nãy giờ vẫn luôn ngồi sát cạnh Thẩm Nghiên Chu, táo bạo hơn hẳn mấy cô gái khác.
Thẩm Nghiên Chu đáp gọn: “Có.”
Một loạt tiếng ồ vang lên, cô gái kia lập tức đỏ mặt, vô thức hỏi dồn: “Ai vậy?”
Thẩm Nghiên Chu chẳng thèm ngẩng đầu, khóe môi cong nhẹ, khẽ bật cười, cổ họng khẽ động, giọng khàn khàn mang theo sức hút khiến người ta tê dại: “Câu đó là câu hỏi thứ hai rồi.”
Vẻ mặt cô nàng lập tức tỏ ra vẻ tiếc nuối.
Tô Tô ghé vào tai Thịnh Doanh thì thầm đầy kích động: “Chết thật, anh ấy nói có kìa! Cậu đoán là ai?”
Thịnh Doanh đang nhai miếng dưa hấu, lắc đầu: “Tớ đoán sao được chứ.”
Thêm vài vòng trôi qua, Thịnh Doanh vừa định nghiêng đầu nói chuyện, thì thấy chai bia xoay đúng về phía mình.
Thôi xong, hết vận may rồi.
Cô do dự một chút: “Chọn thử thách đi.”
“Hôn một cái! Hôn bạn trai đi!”
“Một cái sao đủ! Phải hôn môi kiểu Pháp! Phải kéo chỉ luôn đó!”
Bốn phía ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, ánh nhìn sáng rực, khiến tai Thịnh Doanh đỏ ửng, gò má hồng bừng bừng. Phong Dực thì vẫn rất tự nhiên, vòng tay ôm eo cô, ánh mắt dịu dàng, cúi người sát lại gần.
Thịnh Doanh ngẩng lên, tim đập thình thịch.
"Rầm!" Một tiếng động lớn vang lên.
Chiếc chai rượu rơi ầm một tiếng vang dội trên nền đá cẩm thạch, âm thanh chát chúa khiến cả phòng giật mình.
Thịnh Doanh cũng run lên một cái, mọi người theo phản xạ đều quay về phía phát ra tiếng động.
Thẩm Nghiên Chu đang cúi người nhặt đồ, mái tóc đen rũ xuống trán, che khuất đôi mắt đen láy, không ai nhìn rõ được biểu cảm của anh lúc đó.
Có lẽ do ánh đèn phía dưới quá mờ, ánh sáng không chiếu tới, ai cũng khó nhìn rõ.
Khi Thẩm Nghiên Chu nhặt lên một mảnh thủy tinh vỡ, ngón tay cái bên phải của anh đã bị cứa một đường dài, máu đỏ tươi trào ra, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt bàn.
Anh rút một tờ khăn giấy, thờ ơ như không: “Xin lỗi nhé, trượt tay thôi.”