Ngọn lửa giận của Tô Tô đang chuẩn bị bùng phát thì nghẹn ngang giữa không trung. Cô ấy theo bản năng đưa tay nhận lấy món quà, mở ra, sững người, rồi bất ngờ che lại. Sau đó lại mở ra nhìn chằm chằm, cuối cùng ôm sát vào ngực, gào lên “A a a a a!” chói tai như sấm nổ giữa phòng.
Tô Tô vui phát điên rồi. Đây chính là vé hàng ghế đầu của concert thần tượng cô ấy mê mệt, cô ấy đã “cày” suốt một tháng mà không có cửa mua được. Món này không phải cứ có tiền là mua nổi, chắc chỉ người như Thẩm Nghiên Chu mới xoay được.
Trái tim nhỏ bé của cô ấy lập tức bị thu phục, quên sạch chuyện mắng Chu Thụy, mắt long lanh như phát sáng: “Cảm ơn anh Nghiên! Anh chính là thần của em đó!”
Tô Tô ôm vé chạy khắp nơi khoe khoang như chim công xòe đuôi, Thịnh Doanh bật cười không nhịn được. Mãi cho đến khi cảm thấy ghế sô pha hơi lún xuống, cô mới quay đầu nhìn.
Anh đang trò chuyện với Chu Thụy, rồi tiện ngồi xuống cạnh cô.
Anh vừa ngồi chưa được mấy phút, đám con gái trong phòng cũng vì tiếng hét của Tô Tô mà nhận ra anh có mặt. Thế là như ngửi thấy “mùi Đường Tăng”, từng người chen tới, cái ghế vốn không lớn nay càng chật chội không chịu nổi.
Một cô gái cầm ly rượu, sơ suất huých cùi chỏ vào cô, làm rượu văng thẳng lên áo cô. Cô nàng kia luống cuống xin lỗi rối rít.
Thịnh Doanh lấy khăn giấy lau, khẽ lắc đầu, rồi phát hiện áo khoác bị dính đầy, không mặc tiếp được nữa, đành cởi ra đặt bên cạnh túi. Bên trong cô chỉ mặc một chiếc áo hai dây màu bơ xanh, làn da trắng như tuyết nổi bật dưới ánh đèn.
Nhìn tình cảnh trước mặt, cô dứt khoát đứng dậy nhường chỗ.
Anh đúng là quá hút gái. Mấy cô nàng xung quanh mắt sáng rực, vừa nói chuyện vừa nhìn anh đắm đuối, dù là giữ kẽ hay chủ động, ánh mắt và tâm tư đều đổ dồn về phía anh, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống anh bằng ánh nhìn vậy.
Nhưng Thẩm Nghiên Chu lại trông chẳng mấy hứng thú. Khóe môi anh treo nụ cười nhàn nhạt, hờ hững kiểu đủ để khiến người ta chết chìm trong đó. Mắt cúi xuống nhìn điện thoại, thỉnh thoảng mới buông một câu xã giao, chẳng dành cho ai nhiều hơn chút chú ý nào.
Không ngoa khi nói, anh chính là kiểu “trai đẹp đểu cáng” điển hình, đẹp một cách tàn nhẫn, đầy sức hút, lại mang khí chất nguy hiểm.
Hoặc có lẽ những chuyện thế này quá quen thuộc với anh rồi, đến mức không còn khơi nổi chút cảm xúc nào nữa. Ở giữa một đám con gái mà vẫn có thể ung dung như ở sân nhà, đúng là bản lĩnh không vừa.
Dù đây không phải là chỗ quen thuộc của anh, vẫn có thể chơi thoải mái đến vậy. Đúng là đỉnh.
Sau khi thỏa mãn khoe khoang xong chiếc vé concert yêu thích, món quà đó hoàn toàn chạm trúng tim Tô Tô. Khi nhìn thấy khung cảnh xung quanh, cô ấy bĩu môi một cái, rồi ghé sát tai Thịnh Doanh thì thầm: “Cậu nói xem, Thẩm Nghiên Chu có bạn gái chưa nhỉ?”
Thịnh Doanh khẽ vuốt cánh tay trần của mình, lơ đãng đáp: “Không rõ, chắc là có rồi.”
Cô mở khung chat WeChat, lưỡng lự không biết có nên nhắn tin cho Phong Dực hay không, đi lâu vậy mà vẫn chưa thấy quay lại.
Tô Tô tiếp tục thì thầm với vẻ hào hứng: “Tớ chưa từng nghe anh ấy có bạn gái. Nhưng mà loại đàn ông như vậy á? Xung quanh thiếu gì phụ nữ chứ, chắc chắn là đào hoa ngút trời luôn rồi.”
“Chắc vậy.” Thịnh Doanh đáp, chẳng mấy quan tâm đến Thẩm Nghiên Chu. Cô bấm gọi cho Phong Dực, nhưng chỉ nghe tiếng giọng nữ ngọt ngào báo bên kia vẫn đang trong cuộc gọi.
Tô Tô thì vẫn ôm cằm, hứng thú không dứt: “Nhìn kiểu đó thì chắc chẳng vừa ý ai đâu. Không biết lát nữa có cô nào đủ bản lĩnh kéo được anh ấy về không đây.”
Có lẽ vì bắt đầu thấy nhàm chán, nên mọi người quay sang chơi trò cũ rích “Thật hay Thách”. Tuy cũ nhưng lại có sức hút không cưỡng nổi. Đặc biệt là khi trong phòng có người khiến người ta “ngứa ngáy tâm can”. Không ít cô nàng bắt đầu có tâm tư riêng.
Tô Tô thì vốn là kiểu mê náo nhiệt, không chờ thêm được nữa, kéo Thịnh Doanh vào giữa vòng chơi: “Mọi người né sang một bên nào, nhường tụi này chỗ với!”
Vừa đúng lúc ấy, Phong Dực quay trở lại. Chu Thụy vẫy tay gọi anh ta, anh ta cũng không từ chối, đến ngồi xuống cạnh Thịnh Doanh.
Thịnh Doanh hỏi bâng quơ: “Xong việc rồi à?”
Phong Dực như đang để tâm trí ở chỗ khác, vài giây sau mới như sực tỉnh, đáp lời: “Ừ.”
Thịnh Doanh cảm thấy trong lòng hơi lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Cô quay đầu, thì phát hiện mình đang ngồi ngay đối diện Thẩm Nghiên Chu. Trên bàn là mấy ly bia đã uống cạn.
Từ khóe mắt, cô thấy anh chống khuỷu tay lên đầu gối, khẽ lắc ly bia trong tay. Những ngón tay thon dài, các đốt ngón nổi bật, đường cong khi cầm ly rượu vừa tự nhiên vừa... Có chút quyến rũ gợi cảm.
Cô ngẩng đầu, bất ngờ bắt gặp ánh mắt anh. Tầm nhìn giao nhau lơ lửng trong không trung, rồi lại như chẳng có gì xảy ra. Cả hai cùng lặng lẽ dời mắt đi, như vệt nước ngưng tụ từ lon coca đặt dưới nắng hè, thoáng qua, mờ nhạt, không để lại dấu vết.
Điều hòa vẫn ù ù thổi hơi lạnh. Mái tóc dài của Thịnh Doanh rủ xuống bên vai, tay cô vô thức vuốt dọc cánh tay trần.
“Điều khiển.” Một giọng nam trầm trầm, lười nhác vang lên. Ly thủy tinh khẽ chạm mặt bàn, rượu vàng trong ly nhẹ sóng sánh.
Chu Thụy tiện tay đưa điều khiển qua, thuận miệng hỏi: “Làm gì thế?”
Thẩm Nghiên Chu cúi đầu bấm vài nút, rồi ném điều khiển lại, giọng thờ ơ: “Lạnh quá.”
Chu Thụy cười nhạo: “Không tin được, anh Nghiên mà cũng yếu đuối vậy cơ à?”
Thẩm Nghiên Chu chỉ khẽ cười mỉa, không buồn đáp lại, hiển nhiên chẳng mấy quan tâm mấy câu trêu ghẹo đó. Anh lại cầm ly rượu lên, tựa người vào lưng ghế sofa, dáng vẻ uể oải mà cuốn hút đến lạ.