Chương 3: Thẩm Nghiên Chu

Phong Dực không đáp lại lời Tô Tô, chỉ cầm điện thoại bước ra khỏi phòng.

Tô Tô bĩu môi, cố ý nói lớn: “Yêu người như vậy chắc chán lắm nhỉ? Đi chơi cũng lo công việc, đúng là nhạt nhẽo hết biết!”

Thịnh Doanh vừa định trả lời thì đúng lúc đó, cửa phòng lại bị đẩy ra lần nữa. Một người đàn ông cao ráo, dáng vẻ ung dung bước vào.

Tô Tô vừa nhìn thấy liền tròn mắt kêu lên: “Chết thật, mau nhìn kìa, là Thẩm Nghiên Chu đó!”

Thịnh Doanh cũng nhìn theo, cảm thấy cái tên này quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.

Tô Tô thấy cô nghi ngờ, liền khoác tay lên vai trắng mịn của cô, cười nói: “Không đùa đâu nha, Doanh bảo bối, cậu không biết người này à? Là Thẩm Nghiên Chu đó, trai đẹp đình đám trường bên cạnh tụi mình đấy! Soái ca duy nhất có thể sánh ngang với Phong Dực nhà cậu luôn ấy. Nhớ hồi có trận giao hữu bóng rổ giữa hai trường mình không? Cậu cũng đi coi mà? Trường cậu thua đúng ba điểm, quả bóng cuối cùng chính là ảnh cắt bóng, lao ra khỏi biên, vượt vạch, ném rổ từ sau bảng, siêu đỉnh, cả khán đài nổ tung luôn! Video đó còn lên cả hot search nữa cơ!”

Tô Tô cảm thán: “Không biết ai bản lĩnh dữ vậy, mời được đại thiếu gia này tới chơi nữa?”

Vừa lúc trong đầu Thịnh Doanh mơ hồ hiện lên chút ấn tượng về cái tên đó, thì giọng oang oang khoe khoang của Chu Thụy vang lên cắt ngang: “Còn ai vào đây nữa, dĩ nhiên là chồng yêu của em gọi tới chứ ai!”

“Còn lâu mới chồng với chả yêu!” Tô Tô ngúng nguẩy đầy kiêu kỳ.

Chu Thụy đã quá quen với thái độ đó, cười hề hề, vẫy tay gọi to: “Anh Nghiên ơi, qua đây nào!”

Người đàn ông vừa bước chân vào liền dừng lại, ngẩng mắt nhìn về phía họ.

Trong ánh đèn mờ ảo đầy sắc màu của phòng karaoke, ánh sáng chiếu lên mái tóc đen của anh. Chiếc sơ mi màu nâu ca cao được sơ vin hờ hững vào quần tây đen, khóa thắt lưng ánh kim ôm gọn phần eo tạo thành đường nét đầy thu hút. Ống tay áo được xắn lên, để lộ cổ tay thon dài, làn da trắng, các đốt ngón tay rõ ràng đang nắm nhẹ lấy điện thoại.

Anh sở hữu một gương mặt mang nét đẹp đầy khí chất áp đảo, đôi mắt dài hẹp quyến rũ, hàng mi rậm, sống mũi cao nổi bật. Dù vẻ mặt không hề biểu lộ cảm xúc, nhưng chỉ một cái liếc mắt nhẹ nhàng cũng đủ khiến người ta bị hút chặt bởi ánh nhìn sâu thẳm, lạnh lùng mà như ẩn chứa điều gì đó. Một vẻ đẹp gây chấn động, như bị thu hồn trong một khoảnh khắc không kịp phòng bị.

Vẻ ngoài không chút thu liễm, toát ra khí thế như mây đen kéo đến trước cơn bão, cuồn cuộn đe dọa, như thể có thể dời non lấp biển.

Trong đầu Thịnh Doanh thoáng lóe lên một mảnh ký ức nào đó, nhưng vụt qua nhanh đến mức không kịp nắm bắt.

Thẩm Nghiên Chu đã bước tới gần. Khi lại gần mới thấy anh thật sự rất cao, Phong Dực vốn đã cao lắm rồi, vậy mà anh dường như còn nhỉnh hơn một chút.

Từ vị trí của Thịnh Doanh có thể nhìn thấy rõ ở đuôi mắt anh có một nốt ruồi lệ nằm đúng chỗ. Nổi bật vừa đủ, như thể càng tô đậm thêm vẻ phong lưu đầy mê hoặc, một "hồ ly đực" đúng nghĩa, giờ lại càng thêm phần yêu nghiệt.

“Anh Nghiên, đây là bạn gái em, Tô Tô. Còn đây là bạn em, Thịnh Doanh.” Chu Thụy nói liến thoắng không nghỉ: “Còn anh Nghiên nhà em, là anh em chí cốt, từng cùng nhau vào sinh ra tử đó. Nhớ lần đi Tam Á không? Lúc bị sóng đánh, em gần như thấy Mạnh Bà đưa canh đến tận tay rồi! May có anh Nghiên kéo em một phát, giật lại từ tay Mạnh Bà luôn đấy!”

Thẩm Nghiên Chu cười khẽ, đuôi mắt cong lên, nốt ruồi lệ như sinh động hẳn. Dáng vẻ anh như thể chẳng để chuyện ấy trong lòng chút nào.

Tô Tô lườm nguýt: “Sao em không biết chuyện này nhỉ?”

“Thì sợ em lo nên mới không dám nói...” Chu Thụy luống cuống giải thích.

“Anh còn xem em là bạn gái nữa không hả? Chuyện lớn như vậy mà cũng giấu! Chu Thụy anh...”

Thịnh Doanh thấy bộ dạng của Tô Tô là biết cô ấy chuẩn bị bùng nổ rồi. Một khi nổi nóng là đầu óc liền đơ luôn, không nghĩ được gì, cô thấy hơi đau đầu, đang định mở miệng can ngăn.

Thì đúng lúc ấy, Thẩm Nghiên Chu nhàn nhã ngước mắt lên. Không nhanh không chậm đưa một chiếc phong bì giấy nhỏ được gói rất tinh tế về phía Tô Tô. Như thể đã dự đoán được tình hình.

Anh nhẹ nhàng cắt ngang cơn giận của cô ấy: “Quà nhỏ thôi. Chu Thụy nói em sẽ thích.”