Phong Dực như bừng tỉnh, gần như theo phản xạ tắt màn hình rồi nhét điện thoại vào túi.
Không biết có phải ảo giác của cô không, Thịnh Doanh cảm thấy cơ thể anh ta như hơi căng lên, nhưng lại nhanh chóng biến mất như chưa từng xảy ra.
Gương mặt tuấn tú của anh ta nở nụ cười, nét lạnh lùng xa cách thường ngày cũng tan đi ít nhiều.
Phong Dực khẽ cười, nghiêng người mở cửa xe: “Chu Thụy vừa gọi giục đấy.”
Hôm nay Phong Dực đến đón cô để cùng đi mừng sinh nhật của Tô Tô, bạn thân của cô. Chu Thụy là bạn trai của Tô Tô.
Mọi chuyện đều rất bình thường, nên Thịnh Doanh cũng không để tâm đến cảm giác kỳ lạ lúc nãy.
“Chỗ nào cũng được, anh chọn đi.” Thịnh Doanh ngồi vào ghế phụ, đặt túi ra ghế sau. Khi Phong Dực ngồi vào ghế lái, cô đang cúi đầu cài dây an toàn, thuận miệng hỏi: “Lúc nãy anh đang xem gì mà chăm chú thế? Em gọi mãi không nghe.”
Động tác đóng cửa của Phong Dực hơi khựng lại một chút, nhưng giọng vẫn thản nhiên: “Chuyện công việc thôi.”
“Ừm.” Thịnh Doanh gật đầu, cài xong dây an toàn, rồi tựa đầu vào cửa kính xe.
Hôm nay cô bận cả ngày bên ngoài, lại phải quay về đài viết tin, thật ra đã khá mệt.
Khi xe bắt đầu lăn bánh đều đều, cô nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nhưng vừa nhắm mắt được một lúc, chuông điện thoại trong xe lại vang lên. Chỉ vài giây sau đã bị tắt đi, nhưng chưa đầy mười giây sau lại đổ chuông lần nữa, và lại bị tắt ngay.
Đến lần thứ ba, Thịnh Doanh mở mắt, liếc nhìn Phong Dực, hỏi: “Không nghe máy à? Có phải chuyện gấp không?”
“Không có gì quan trọng cả.” Phong Dực đáp gọn, lại tiếp tục tắt máy. Lần này, đầu dây bên kia không gọi lại nữa.
Khi hai người đẩy cửa bước vào phòng riêng, bên trong đã rất đông và náo nhiệt.
Chu Thụy đang cầm micro, gào lên một bài tình ca dành cho bạn gái với chất giọng đúng kiểu “phá banh tai người nghe”. Cả phòng toàn bạn bè thân quen, chẳng ai khách sáo, liên tục ném đá bằng những tràng cười và tiếng chê bai rôm rả.
Chu Thụy thấy họ bước vào, liền phóng đại giọng qua micro: “A Dực, hai người tới rồi hả!”
Thịnh Doanh được Phong Dực dắt tay đến chỗ ngồi, Tô Tô cũng cười tươi tiến lại, ôm chầm lấy cô, dụi đầu vào vai cô đầy thân thiết: “Doanh bảo bối, cuối cùng cậu cũng tới rồi! Lâu lắm rồi tụi mình không gặp nhau, tớ nhớ cậu muốn chết!”
Thịnh Doanh bật cười, giọng nhẹ nhàng: “Không phải cậu với Chu Thụy bận đi chơi không muốn về đấy à?”
“Ờ thì đúng là vậy, nhưng giờ tớ phát chán với anh ấy rồi, nhạt nhẽo muốn xỉu.” Tô Tô hừ một tiếng, dán sát vào người Thịnh Doanh, thủ thỉ: “Giờ trong tim tớ chỉ có mỗi cậu thôi đó.”
Rồi cô ấy quay đầu, chẳng chút ngại ngùng mà hét lên với Phong Dực: “Phong Dực, đưa Doanh bảo bối cho em mượn tí đi!”
Tạm ngưng một chút, cô ấy nhướng mày, giọng cao hẳn lên đầy bực bội: “Làm gì đấy, đến đây chơi mà vẫn dính cái điện thoại như keo thế hả?”
Thịnh Doanh cũng nhìn theo ánh mắt cô ấy.
Phong Dực ngẩng lên, ánh mắt chạm vào ánh mắt Thịnh Doanh, trong giây lát như có chút ngập ngừng. Nhưng cuối cùng anh ta vẫn đứng dậy: “Công việc, anh ra ngoài nghe điện thoại.”
Tô Tô bĩu môi, lườm nguýt: “Lại công việc! Suốt ngày công việc! Chán chết đi được. Tan làm rồi mà còn có người gọi, ai vậy? Nhân viên à? Thật không biết điều gì hết, người ta đang đi chơi với bạn gái còn dám làm phiền!”