Chương 9

Bùi Nghiên Thừa nhất thời không hiểu cô đang nói gì.

“Cái đó?”

“Cái gì cơ?”

“Chính là...” Mặt cô càng đỏ hơn: “Chính là đồ dùng vệ sinh mà con gái mỗi tháng đều cần dùng tới...”

Lúc này, Bùi Nghiên Thừa mới chậm chạp nhận ra "cái đó" mà cô đang nói là gì.

Anh vốn chẳng có kinh nghiệm gì về việc chăm sóc trẻ con, đặc biệt là đối với một cô bé đang ở tuổi dậy thì. Ngoài việc chăm lo ăn mặc ở ra, còn có thêm cả vấn đề sinh lý riêng tư của con gái nữa.

Mà về những thứ này, anh càng mù tịt.

Bùi Nghiên Thừa gọi một cuộc điện thoại cho Chu Diệu.

“Hôm nay tôi đến công ty muộn một chút, cuộc họp sáng cậu giúp tôi dời lại.”

Vì chuyện của mình mà làm chậm trễ công việc của anh, Diêu Thư cảm thấy rất áy náy. May là gần Hoa Ngự Cảnh có một trung tâm thương mại lớn, nếu không bị kẹt xe thì đi đường chỉ mất khoảng mười phút.

Ngày thường Bùi Nghiên Thừa rất ít khi bước chân vào siêu thị, vốn thích yên tĩnh, anh không thể chịu nổi sự ồn ào náo nhiệt của nơi này.

Diêu Thư đi theo sát phía sau Bùi Nghiên Thừa.

Người đi phía trước đột nhiên dừng bước, cô suýt chút nữa đã đυ.ng phải lưng anh, ngẩng đầu lên mới nhận ra họ đã đến khu vực bán đồ vệ sinh phụ nữ.

“Em tự đi chọn đi, tôi đợi em ở bên ngoài.”

Bùi Nghiên Thừa rút từ trong ví ra một chiếc thẻ, đưa cho cô: “Không có mật khẩu đâu.”

“Không cần đâu ạ.” Diêu Thư xua tay: “Cháu có tiền...”

“Cầm lấy.”

Anh không cho cô bất kỳ cơ hội nào để từ chối.

Diêu Thư đành phải nhận lấy.

Cô không dám trì hoãn quá lâu, vội vàng chọn đồ dùng xong liền đi theo Bùi Nghiên Thừa ra quầy thanh toán xếp hàng.

Hôm nay siêu thị đang đúng dịp khuyến mãi lớn, quầy thu ngân đông nghịt người chen chúc.

Các ông bà lớn tuổi ai nấy tinh thần hăng hái, chen lên phía trước như một cơn gió.

Bùi Nghiên Thừa chân dài, bước đi rất nhanh. Diêu Thư mấy lần suýt nữa bị đám đông xô đẩy tách ra khỏi anh, nếu thật sự lạc ở đây, cô chẳng biết đường nào để quay về nữa.

Cô cố gắng hết sức vượt qua từng lớp người, vất vả lắm mới theo kịp được bước chân anh.

Lúc này cô mới dám nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Bùi Nghiên Thừa thản nhiên liếc mắt nhìn cô, bước chân hơi chậm lại: “Sợ lạc thì túm lấy áo tôi này.”

Diêu Thư vừa định nói không cần, nhưng khi ngẩng đầu lên lại thấy mấy ông bác khí thế hùng hổ đang lao thẳng về phía mình. Cô sợ thật sự sẽ bị lạc, chẳng kịp nghĩ nhiều đã vươn tay túm lấy áo Bùi Nghiên Thừa.

Đúng lúc ấy, người đàn ông đi phía trước bỗng nhiên dừng bước lại.

Diêu Thư không cẩn thận đυ.ng vào lưng anh, ngẩng đầu ngơ ngác hỏi: “Chú Bùi, sao vậy ạ?”

“Buông tay ra.” Anh lên tiếng, giọng nói chẳng nghe ra cảm xúc gì.

Diêu Thư nhất thời ngẩn người ra.

Rõ ràng vừa rồi là anh bảo cô kéo áo của anh cơ mà, giờ cô túm vào rồi thì lại bảo cô buông ra, tâm tư của người đàn ông này đúng là khó hiểu thật đấy.

Cô dè dặt lẩm bẩm: “Không phải... là chú bảo cháu túm lấy sao...?”

Bùi Nghiên Thừa im lặng mất ba giây, huyệt thái dương giật giật hai lần.

“Nhóc à.”

“Thứ mà em đang túm ấy, là thắt lưng của tôi.”

Ánh mắt cô ngơ ngác nhìn xuống, đến khi thấy bàn tay đầy tội lỗi của mình đang túm chặt chiếc thắt lưng của Bùi Nghiên Thừa, da đầu cô lập tức tê rần, ngây ngốc đứng im tại chỗ.

Một giây sau, khuôn mặt cô lập tức đỏ bừng lên.

“X-xin lỗi!” Cô buông tay như bị điện giật, trong đầu trở nên hỗn loạn.

Cho đến tận khi thanh toán xong, nhiệt độ trên mặt Diêu Thư vẫn chưa hề hạ xuống.

Cô cầm túi đồ mua sắm, bước theo sau lưng Bùi Nghiên Thừa, cả hai cứ im lặng đi như thế.

Đúng vào lúc này, điện thoại của Bùi Nghiên Thừa đột nhiên vang lên. Anh liếc nhìn một cái rồi bước sang một bên nghe máy.

Trước khi đi, anh thản nhiên dặn dò cô: “Tôi nghe một cuộc điện thoại, em đứng đây chờ tôi, đừng chạy lung tung.”

Diêu Thư không biết là ai gọi tới, nhưng trước đây khi nói chuyện công việc, anh chưa từng tránh mặt cô như thế này.

Nhưng cô chưa kịp nghĩ kỹ thì tin tức tài chính phát trên màn hình LED khổng lồ trong trung tâm thương mại đã thu hút sự chú ý của cô.

Trong bản tin có nhắc tới một cái tên rất quen thuộc...

Bùi Nghiên Thừa.

Trong mấy ngày ở Bùi gia, Diêu Thư chỉ biết Bùi Nghiên Thừa là lãnh đạo cấp cao của tập đoàn, nhưng không ngờ rằng anh còn xuất sắc hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

Bản tin nhắc đến việc sau khi Bùi Nghiên Thừa kế nhiệm chức vụ tổng giám đốc tập đoàn Sáng Minh, ngoài phát triển mảng bất động sản và du lịch, anh đã hướng tầm mắt sang lĩnh vực khách sạn. Với thương hiệu "Vịnh Vân Thượng", anh xây dựng hệ thống khách sạn nghỉ dưỡng cao cấp suối nước nóng, chính thức tiến quân vào ngành khách sạn.

Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, "Vịnh Vân Thượng" nhanh chóng gây dựng tên tuổi và danh tiếng, chiếm lĩnh thị phần rất lớn, hiện giờ đã trở thành thương hiệu dẫn đầu tuyệt đối trong ngành khách sạn.

Tên tuổi Bùi Nghiên Thừa cũng vì vậy mà nổi tiếng khắp trong ngành.

Chỉ là Bùi Nghiên Thừa rất hiếm khi lộ diện trước truyền thông, ngoại trừ các buổi họp báo cần thiết, gần như không ai có thể hẹn được cuộc phỏng vấn riêng nào với anh.