Ánh mắt Bùi Nghiên Thừa lạnh lùng quét sang: “Cậu nói lại lần nữa thử xem?”
“Không phải không phải, anh đừng giận.” Chu Diệu cười ha ha hai tiếng: “Chủ yếu là phim truyền hình đều diễn như vậy mà... Con ruột lưu lạc bên ngoài, lớn lên xách vali hành lý, vượt ngàn dặm tìm người thân...”
“Tôi thấy cậu muốn đi tìm chết thì đúng hơn.”
Bùi Nghiên Thừa mặt không cảm xúc: “Ngày mai cầm đồ của cậu qua phòng nhân sự.”
Chu Diệu ngơ ngác không hiểu: “Hả?”
Bùi Nghiên Thừa: “Qua phòng nhân sự nhận lương, sau này khỏi cần tới nữa.”
Chu Diệu: “...”
“Sếp Bùi! Tôi biết sai thật rồi!”
Thực ra, Bùi Nghiên Thừa cũng không hẳn thật sự muốn đuổi việc Chu Diệu. Anh ta đi theo anh đã nhiều năm, năng lực xuất sắc, là trợ lý đắc lực bên cạnh anh.
Chu Diệu còn đang đứng cạnh liên tục nhận lỗi rất thảm thiết, nhưng Bùi Nghiên Thừa không hề có tâm trạng nghe anh ta lải nhải bên tai.
Ánh mắt anh hơi nghiêng qua, nhìn sang Diêu Thư đang ngoan ngoãn ăn cơm.
Anh để ý thấy đồ ăn trong hộp cơm của cô bé hầu như không được động tới.
“Không hợp khẩu vị à?”
Diêu Thư nhỏ giọng ngập ngừng: “Cháu ăn không nổi ạ.”
“Ăn không nổi?”
“Ở ngoài kia đợi lâu vậy không ăn gì, em không đói sao?”
Hàng mi Diêu Thư khẽ chớp nhẹ: “Cháu ăn rồi mà...”
Bùi Nghiên Thừa: “?”
Cô vui vẻ giới thiệu với anh, trong đôi mắt ánh lên những tia sáng nhỏ lấp lánh khi nói: “Dì Sầm dẫn cháu đi chơi ở ngõ Phiến Tử, chỗ đó đẹp lắm, vui nữa, tụi cháu còn ăn rất nhiều món ngon, nào là mì tương đậu, bánh đường hình tai, bánh xuân bính dầu mè, bánh kem chiên giòn nữa...”
Bùi Nghiên Thừa: “...”
“Chú ơi, sao vậy?”
“Cho nên em căn bản không hề đứng đợi lâu ở ngoài cổng, mà là đi chơi rồi à?”
Diêu Thư gật đầu: “Dì Sầm đi mua ô rồi ạ, cháu đợi chắc chỉ khoảng mười phút thôi.”
Huyệt thái dương của Bùi Nghiên Thừa giật giật hai cái.
Cái lòng thương hại vớ vẩn vừa rồi, đúng là hồ đồ mất rồi.
Bởi vì cơn mưa bất chợt ấy, Diêu Thư ở lại Hoa Ngự Cảnh.
Lại một lần nữa đến một môi trường hoàn toàn xa lạ, đêm hôm ấy, cô mất ngủ là điều chẳng có gì bất ngờ. Mãi đến nửa đêm về sáng, cô mới ngủ thϊếp đi trong trạng thái mơ mơ màng màng.
Lúc tỉnh dậy lần nữa, mới chỉ khoảng năm giờ sáng. Chân trời lờ mờ ánh bình minh, trong căn phòng tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Diêu Thư ngẩn người nhìn chằm chằm cách bài trí xa lạ của căn phòng hồi lâu.
Khi nhận thức dần trở lại, cô chợt cảm thấy dưới người có chút ẩm ướt. Bật đèn lên, quả nhiên phát hiện ra ga giường đã dính một vệt đỏ.
Khi cô giặt sạch ga giường xong thì đã là một tiếng sau.
Đằng sau lưng, cửa phòng giặt vang lên tiếng động. Diêu Thư quay đầu lại thì thấy Bùi Nghiên Thừa đang đứng ở cạnh cửa.
Anh đã ăn mặc chỉnh tề, áo sơ mi trắng, quần tây đen, trên cổ là cà vạt được thắt ngay ngắn.
Cà vạt màu xanh lam đậm điểm thêm các sọc kẻ trắng, rất hợp với anh.
Diêu Thư hơi sững lại, ngay sau đó cong mắt mỉm cười: “Chú Bùi, chào buổi sáng ạ.”
“Em ở đây làm gì vậy?”
Bùi Nghiên Thừa cau mày, giọng nói khó phân biệt vui hay giận.
“Cháu... lỡ làm bẩn ga giường ạ...”
Sắc mặt Bùi Nghiên Thừa lạnh đi, ánh mắt từ tấm ga giường lướt qua, cuối cùng dừng trên khuôn mặt cô.
Cô gái nhỏ trước mặt hơi cụp mắt xuống, lông mi rất dài, bờ môi phớt hồng nhạt, mái tóc ngắn phủ xuống cổ, làn da trắng đến lóa mắt.
Cô đứng cúi đầu ở đó, dáng vẻ hoàn toàn không phòng bị, ngoan ngoãn và non nớt.
Nhìn qua có vẻ hơi yếu ớt quá mức.
Bùi Nghiên Thừa thầm nghĩ.
Một lúc lâu cũng chẳng nghe thấy tiếng người đàn ông nói chuyện, Diêu Thư nghi hoặc ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt dò xét của anh.
“Sao... sao vậy ạ?”
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi và vi diệu, Bùi Nghiên Thừa dời mắt đi: “Sau này chuyện như vậy không cần em tự làm, mỗi ngày đều có người giúp việc đến dọn dẹp.”
Diêu Thư lí nhí đáp “Vâng” một tiếng.
“"Vâng" nghĩa là sao?” Bùi Nghiên Thừa nói: “Nói rõ ra.”
Diêu Thư lập tức ngoan ngoãn đáp: “Cháu biết rồi ạ.”
“Biết rồi thì mau sửa soạn lại bản thân đi, ra ăn sáng.”
Bùi Nghiên Thừa vừa định xoay người rời đi, Diêu Thư bỗng nhỏ giọng gọi anh lại: “Chú ơi, khoan đã...”
Anh dừng bước, nhìn sang cô.
Diêu Thư xoắn nhẹ vạt áo trong tay, nửa ngày trời mới nghẹn ra được một câu: “Cái kia của cháu tới rồi... nhưng trong nhà không có cái đó, mà cháu mang theo thì không đủ dùng...”