Chương 7

Diêu Thư đứng dưới mái hiên chỗ phòng bảo vệ tránh mưa.

Ánh đèn đường vàng vọt mờ ảo, những vũng nước trên mặt đất phản chiếu bóng đèn lờ mờ.

Một đôi giày da màu đen xuất hiện trong tầm mắt, giẫm vỡ bóng đèn phản chiếu trong nước.

Diêu Thư ngẩn người một giây, rồi ngẩng đầu lên.

“Đợi bao lâu rồi?”

Qua màn mưa, người đàn ông cầm ô, rũ mắt nhìn cô.

Cô bé dáng người nhỏ nhắn, quần áo mỏng manh, tóc bị mưa thấm ướt một ít. Bộ dạng gầy gò mỏng manh ấy, trông chẳng khác nào một chú mèo nhỏ không nhà để về.

Bùi Nghiên Thừa vốn cho rằng dì Sầm làm việc luôn cẩn thận chu đáo, thật sự không ngờ bà ấy lại để cô bé một mình ở đây rồi bỏ đi.

Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của anh.

Từ lúc chiều tối đến giờ, cô bé đã đợi ở đây ít nhất cũng phải năm tiếng đồng hồ rồi.

Diêu Thư cũng không ngờ Bùi Nghiên Thừa lại đột nhiên xuất hiện, nhất thời có chút căng thẳng, đứng im tại chỗ.

Đợi bao lâu rồi ư?

Cô không xem thời gian, cũng không biết rõ nữa, có lẽ khoảng mười phút thôi?

Còn chưa kịp mở miệng trả lời, đã nghe Bùi Nghiên Thừa hỏi tiếp: “Đang học cấp hai à?”

Diêu Thư lắc đầu: “Không phải, cấp ba.”

“Bao nhiêu tuổi rồi?”

“Mười tám ạ.”

Bùi Nghiên Thừa hơi nhướng mày: “Quả nhiên vẫn là trẻ con.”

Ngẩn ra nửa giây, Diêu Thư nhỏ giọng phản bác: “Cháu không phải trẻ con, cháu đã trưởng thành rồi. Luật pháp quy định, công dân đủ mười tám tuổi thì được xem là người trưởng thành, có đầy đủ năng lực hành vi dân sự.”

Dù cô nói rất nhỏ, nhưng từng chữ từng câu đều lọt rõ ràng vào tai Bùi Nghiên Thừa. Đặc biệt là vẻ mặt nghiêm túc của cô, cứ như đang nói điều gì đó rất quan trọng.

Bùi Nghiên Thừa thoáng ngẩn người, khóe môi hơi cong lên rất nhẹ.

“Nhóc, lại đây.”

Giọng nói của người đàn ông trầm thấp mà dịu dàng, Diêu Thư khựng lại, đứng nguyên tại chỗ hồi lâu không động đậy.

“Cầm đồ của em, tới chỗ tôi đây.”

Anh nhắc lại một lần nữa, lúc này Diêu Thư mới chậm chạp kéo vali hành lý tới đứng dưới ô của anh.

Dưới cùng một chiếc ô, khoảng cách giữa hai người có chút gần.

Bây giờ cô mới giật mình nhận ra, người đàn ông này thật sự rất cao.

Hình như cô chỉ đứng tới ngực của anh.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, Diêu Thư cẩn thận ôm vali hành lý ở trước người. Nước mưa từ mép ô nhỏ giọt xuống, rơi lên tóc cô.

Bùi Nghiên Thừa theo bản năng dịch chiếc ô về phía cô một chút.

“Cùng tôi về nhà không?” Anh hỏi.

Ánh mắt Diêu Thư dừng trên bờ vai anh, nơi dần dần bị nước mưa làm ướt.

Trong lòng cô khẽ dao động, nhẹ nhàng gật đầu.

Cơn mưa mờ mịt bao trùm cả thành phố xa lạ này, còn dưới chiếc ô này là nơi trú ẩn duy nhất của cô.



“Sếp Bùi, đồ ăn anh bảo tôi mua đã mang về rồi đây, tôi còn chẳng biết anh từ lúc nào lại có thói quen ăn khuya cơ đấy...” Chu Diệu còn chưa nói hết câu, giọng nói đã im bặt.

Anh vừa bước vào cửa đã đứng sững lại.

Bởi vì trong nhà, ngoài vị sếp đáng kính của anh ra, còn có thêm một cô gái.

“Đây chẳng phải là...”

Cô bé vừa rồi ngồi ở ngoài cổng sao?

Bùi Nghiên Thừa nhận lấy hộp đồ ăn, đặt lên bàn.

“Lại đây ăn đi.”

Câu này là nói với Diêu Thư.

Diêu Thư nghe lời bước tới, ngồi xuống trước bàn ăn, lưng thẳng tắp, ngoan ngoãn ăn uống rất đúng mực.

Đồ ăn rất phong phú, nhưng cô lại không có khẩu vị gì.

Vừa rồi dì Sầm dẫn cô đến ngõ Phiến Tử đã ăn quá nhiều thứ, bây giờ bụng căng đầy, thật sự không ăn thêm được gì nữa.

Nhưng dù thế, cô vẫn ngoan ngoãn ăn từng miếng nhỏ.

Chu Diệu ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người, trong đầu hoàn toàn rối loạn.

Một lúc lâu sau, anh ta cứng nhắc hỏi: “Sếp Bùi, đây... đây là... con riêng của anh à?”

“Khụ khụ khụ!” Diêu Thư lập tức bị sặc, suýt chút nữa đã phải rời khỏi thế giới tươi đẹp này.