Chương 6

Hoàng hôn buông xuống.

Hoa Ngự Cảnh là khu dân cư cao cấp mang tính biểu tượng của thành phố Lê, tọa lạc ngay trung tâm CBD, đa phần cư dân sống tại đây đều là những người nổi tiếng trong giới chính trị, thương nhân.

Nơi này không chỉ đảm bảo sự riêng tư, mà còn cực kỳ yên tĩnh.

Dưới màn đêm sâu thẳm, chỉ có tiếng bánh xe vali lăn trên mặt đường nhựa.

“Thế này đi cô chủ Thư, hay là trước mắt cháu qua nhà dì ở tạm vài hôm, hoặc nếu cháu muốn về biệt thự Lộc Viên thì cũng được, dì sẽ gọi tài xế tới đón cháu.”

“Vâng ạ.” Diêu Thư nhẹ nhàng đáp lời.

Dì Sầm có vẻ muốn nói lại thôi.

Đứa trẻ này vừa ngoan vừa hiểu chuyện, dù bị người ta đuổi khéo cũng không nói một lời oán trách, chỉ lặng lẽ xách vali hành lý rời đi.

Nhưng suy cho cùng cô bé cũng chỉ mới mười mấy tuổi, chưa từng trải qua chuyện gì, trong lòng chắc hẳn đang khó chịu lắm.

“Ngày mai dì sẽ gọi điện cho Bùi lão gia, bảo ông ấy nói chuyện lại với cậu chủ một lần nữa.”

Dì Sầm chần chừ nói tiếp: “Cậu chủ sống một mình quen rồi, nhất thời có lẽ không thích ứng khi nhà có thêm người thôi, chứ không phải có ý chê cháu đâu. Cháu tuyệt đối đừng để bụng nhé.”

Diêu Thư cong mắt mỉm cười nhẹ nhàng: “Dì Sầm, cháu không để bụng đâu. Cháu thật sự ổn mà, dì không cần lo cho cháu.”

Tối hôm ấy, dì Sầm đã nói rất nhiều lần rằng cô đừng để ý chuyện vừa rồi.

Nhưng thật ra, đối với cô, việc kéo vali đi khắp nơi để nhờ người khác thu nhận như thế này, cô đã trải qua quá nhiều lần rồi.

Cô cũng đã sớm quen với điều đó.

Mặc dù Diêu Thư chẳng để tâm, nhưng dì Sầm vẫn không yên lòng, đề nghị dẫn cô đi dạo chơi quanh đây cho vui.

“Rối bóng da lừa?” Diêu Thư chớp mắt hỏi: “Là loại kịch rối bóng dùng que điều khiển nhân vật, vừa hát vừa diễn phải không ạ?”

“Ừ đúng rồi, xem xong rối bóng da lừa, dì sẽ dẫn cháu tới ngõ Phiến Tử chơi một lát nữa. Ở đó vui lắm, toàn những người làm đồ thủ công, có người làm l*иg đèn, có người đan châu chấu, bươm bướm bằng lá cọ, còn có cả tranh đường nữa, vừa ngon vừa vui...”

Dì Sầm gửi vali hành lý của Diêu Thư ở phòng bảo vệ của Hoa Ngự Cảnh, rồi dẫn cô đến ngõ Phiến Tử chơi rất lâu.

Lúc trở về, màn đêm đã buông xuống từ lâu.

Mùa hè vốn nhiều giông mưa, giờ này trời lại trở nên âm u một lần nữa.

Dì Sầm sợ lát nữa nếu trời mưa sẽ không kịp tránh, nên rời đi mua ô.

Diêu Thư ngồi bên cạnh vali hành lý, chờ tài xế tới đón.

Nhìn lên bầu trời u ám lạnh lẽo, cô bỗng nhớ đến nụ cười hiền hậu của bà ngoại, vành mắt nhất thời hơi cay cay.

-

Bên kia, tại Hoa Ngự Cảnh.

Bùi Nghiên Thừa rũ mắt xuống, lật xem tài liệu trong tay.

Anh thong thả cất giọng: “Tốc độ cũng khá nhanh đấy.”

Trợ lý Chu cười khan hai tiếng, vội vàng nói: “Giám đốc Trương làm sao dám chậm trễ chứ, anh ta gấp tới mức sắp cháy tới chân mày luôn rồi, thức cả đêm cùng phòng dự án tăng ca sửa gấp, chỉ sợ bị anh đày đi đào tạo lại nhân viên mới.”

Bùi Nghiên Thừa không đáp lại lời ấy, cũng chẳng ngẩng đầu lên, chỉ hỏi: “Sao cậu lại là người mang bản báo cáo này đến?”

“Giám đốc Trương sợ anh vẫn còn đang giận, không dám tới, nên nhờ tôi giúp một tay.”

“Thế cậu không sợ tôi vẫn còn đang nổi nóng à?”

Chu Diệu lập tức nghiêm túc đáp lời: “Là trợ lý đặc biệt của anh, không chỉ năng lực phải tốt, mà đương nhiên còn phải chịu đựng được cơn giận của sếp nữa chứ.”

Trợ lý Chu Diệu đã đi theo làm việc cho Bùi Nghiên Thừa từ khi anh mười tám tuổi, quan hệ thân thiết hơn rất nhiều so với cấp trên cấp dưới bình thường. Thỉnh thoảng anh ta nói đùa vài câu, Bùi Nghiên Thừa cũng chẳng để tâm.

Trận mưa tối nay đến rất đột ngột, sau vài tiếng sấm trầm đυ.c, bên ngoài cửa sổ lập tức mưa như trút nước.

Chu Diệu lẩm bẩm một mình: “Trận mưa này nói tới là tới ngay, cô bé ở cổng vào thật là thảm rồi...”

Bùi Nghiên Thừa hơi khựng lại, đặt tài liệu trong tay xuống.

Cuối cùng cũng chậm rãi ngẩng đầu lên.

“Cô bé nào?”

“Thì... Lúc tôi vừa tới đây, có nhìn thấy một cô bé đang ngồi ở chỗ bảo vệ ngoài cổng, bên cạnh còn đặt một chiếc vali lớn. Cô bé nhìn nhỏ con lắm, chắc vẫn còn là học sinh cấp hai.”

Bùi Nghiên Thừa đưa tay lên xoa xoa sống mũi, cầm tách cà phê lên, nhưng rồi lại đặt xuống.

Chu Diệu nói tiếp: “Tôi thấy cô bé ấy ngồi một mình lẻ loi ở đó, trông cũng khá đáng thương.”

“Một mình?” Bùi Nghiên Thừa cau mày.

“Vâng, đúng thế.”

“Cậu nhìn rõ chưa? Không ai đi cùng con bé sao? Một người phụ nữ khoảng năm sáu mươi tuổi, tóc ngắn, mặc áo màu xanh đậm ấy.”

“Tôi không thấy đâu... Chỉ mỗi cô bé kia thôi mà.” Chu Diệu hơi ngơ ngác: “Sao vậy sếp Bùi, anh quen cô bé ấy à?”

Bùi Nghiên Thừa không trả lời, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mép tập tài liệu.

Trong lòng chẳng hiểu vì sao bỗng dưng dâng lên chút phiền não.