Ánh mắt của Bùi Nghiên Thừa lại lần nữa rơi xuống người cô.
Diêu Thư ngẩng đầu nhìn anh, bất giác chìm vào đôi mắt sâu thẳm ấy.
Bùi lão gia vẫn còn đang nói gì đó, nhưng cô giống như bị chìm vào trong làn mưa ẩm ướt, âm thanh bên tai dần trở nên mơ hồ.
Chẳng nghe rõ điều gì nữa.
Nghiên Thừa?
Là tên của anh sao?
Cho đến khi cánh tay của Diêu Thư nhẹ nhàng bị đẩy một chút.
Dì Sầm nhỏ giọng nhắc nhở: “Cô chủ Thư, mau chào người ta đi...”
Diêu Thư bừng tỉnh, theo bản năng buột miệng nói ra: “Nghiên Thừa...”
Câu nói vừa thoát khỏi miệng, tất cả mọi người xung quanh đều đồng loạt ngẩn ra.
Bầu không khí bỗng chốc chìm vào im lặng ngắn ngủi.
“...”
Nhận ra bản thân quá thất lễ, gương mặt Diêu Thư lập tức đỏ bừng lên.
Ngay cả vành tai cũng nóng ran.
Bùi lão gia bị cô chọc cười, đang định nói gì đó, chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Ông nhìn thoáng qua màn hình, sắc mặt hơi thay đổi, liền bước ra ngoài nhà kính để nghe điện thoại.
Diêu Thư đứng đó với vẻ căng thẳng, vô cùng xấu hổ vì cách xưng hô vừa rồi.
Một khoảng im lặng ngắn ngủi.
Cô vội vàng sửa lại, ngoan ngoãn đi theo dì Sầm gọi một tiếng: “Bùi tiên sinh.”
“Em nên gọi tôi là gì?” Anh hơi nhướng mày.
Diêu Thư dò hỏi thử: “Chú Bùi?”
“Chú à?”
“Không phải.” Cô hơi hoảng lên, sợ anh tức giận, vội vàng đổi giọng: “Anh Bùi.”
Nghe giọng phổ thông mềm mại ngọt ngào ấy, Bùi Nghiên Thừa cảm thấy thú vị, bỗng dưng nổi lên ý muốn trêu chọc cô. Anh lơ đãng hỏi:
“Ông cụ là ba tôi, em gọi ông ấy là ông nội, vậy em nói xem em nên gọi tôi là gì.”
Con trai của ông nội, chẳng phải chính là...
Ba sao?
Diêu Thư sợ tới mức suýt nữa thì đánh rơi cốc nước trên tay, vội vàng lúng túng giải thích: “Không được, không được đâu ạ! Anh hiểu lầm rồi! Bùi lão gia không có ý định nhận nuôi em, cũng không làm thủ tục nhận nuôi, gọi là ba… chắc không hợp lý lắm?”
Bùi Nghiên Thừa thoáng khựng lại, cuối cùng cũng bật cười khe khẽ.
Tiếng cười trầm thấp ấy càng khiến Diêu Thư cảm thấy xấu hổ hơn, cô cúi đầu im lặng không nói gì.
Trong tầm mắt đang rũ xuống, Diêu Thư thấy người đàn ông cất bước rời đi. Khi đi ngang qua cô, bàn tay lớn khẽ khàng vỗ nhẹ lêи đỉиɦ đầu cô.
Giọng nói trầm ấm đầy vẻ chững chạc vang lên từ phía trên...
“Này nhóc, gọi là chú đi.”
—
Sau ngày hôm ấy, Diêu Thư không còn gặp lại người đàn ông kia nữa.
Vốn tưởng rằng từ nay về sau hai người sẽ chẳng còn liên quan gì nữa, nhưng không ngờ rằng ba ngày sau, cô lại kéo vali hành lý, được đưa đến Hoa Ngự Cảnh.
Nơi ở của người đàn ông đó.
Dì Sầm ngồi trên xe đã ngủ gật từ lúc nào, còn Diêu Thư thì chẳng hề buồn ngủ, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn cảnh vật bên đường vùn vụt trôi qua.
Ngày hôm ấy, sau khi ông nội Bùi nghe cuộc điện thoại kia, sắc mặt vẫn luôn không được tốt. Khi cô đi ngang qua nhà kính, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng tranh cãi phát ra từ bên trong.