Bùi Nghiên Thừa vừa định bước vào trong, chợt nhớ ra điều gì, bước chân đột ngột dừng lại.
Anh ngước mắt lên, ánh mắt lướt qua phía xa, nơi cô bé đang xiêu xiêu vẹo vẹo ôm chậu cây cảnh.
“À phải rồi...”
“Cái thứ nhỏ này từ đâu ra thế?”
Dì Sầm nhìn theo ánh mắt anh, giải thích:
“Đứa bé này là do Bùi lão gia đưa từ thành phố Khê về đây, người nhà cô bé mất cả rồi. Lão gia thấy cô bé còn nhỏ tuổi nên muốn giúp chăm sóc.”
Bùi Nghiên Thừa cất giọng không chút cảm xúc: “Ngày thường ông cụ vốn chỉ thích nuôi hoa, nuôi chim, nuôi rùa thôi. Lần này hay thật, nhặt luôn một đứa trẻ về nuôi?”
Dì Sầm mỉm cười giải thích thêm: “Là cháu của người bạn cũ lão gia đấy ạ. Cô bé này rất ngoan ngoãn, cũng rất được lòng người...”
Nhưng Bùi Nghiên Thừa rõ ràng chẳng có chút hứng thú nào để nghe thêm lời nào nữa.
Anh không nói gì, chỉ bước thẳng lên lầu.
—
Sau khi đưa hết các chậu cây vào nhà kính, hai má Diêu Thư ửng đỏ, chóp mũi cũng lấm tấm mồ hôi.
Dì Sầm rót cho cô một cốc nước.
“Cô chủ Thư, hôm nay thật sự vất vả cho cháu rồi, bắt cháu giúp bê chậu cây lâu như vậy, dì cũng thấy áy náy lắm.”
Diêu Thư nhẹ nhàng mỉm cười, nhận lấy cốc nước, cúi đầu uống từng ngụm nhỏ.
Trong nhà kính ấm áp dễ chịu, hoa tường vi trắng leo lên dọc theo vách tường.
Diêu Thư ngồi trên chiếc ghế mây uống nước, tiện tay nghịch nghịch những nhụy hoa màu vàng nhạt.
Đúng lúc này, cầu thang gỗ uốn cong phía sau lưng truyền đến tiếng bước chân, tiếp theo là giọng nói không nhanh không chậm của người đàn ông.
“Báo cáo đánh giá khảo sát về công ty mục tiêu quá nhiều chi tiết, vẫn cần thêm một ít thời gian. Việc khai thác khách sạn Tây Giao cũng đang được ổn định triển khai.”
“Còn nữa, gần đây trong tập đoàn có vài dự án mới sẽ tiến hành, thời gian tới có lẽ tôi không thường xuyên về nhà cũ được.”
Diêu Thư vô thức ngẩng đầu lên.
Vừa đúng lúc chạm vào ánh mắt người đàn ông đang quét về phía cô.
Là người vừa rồi gặp ở sân sao?
Anh đã cởϊ áσ vest bên ngoài ra, trên người mặc một chiếc áo sơ mi đen được cắt may vừa vặn.
Dáng người cao ráo, đường nét ngũ quan sâu sắc.
Khác hẳn với những thiếu niên đồng trang lứa mà cô nhìn thấy ở trường học, đây là vẻ góc cạnh chỉ thuộc về người đàn ông trưởng thành.
Trận mưa giông đã được dự báo từ trước rốt cuộc cũng rơi xuống vào lúc này, bên tai vang lên tiếng mưa rào rào.
Bên ngoài cửa sổ sát đất, mưa lớn đặc biệt dữ dội.
Ánh mắt của hai người chỉ giao nhau chốc lát, Bùi Nghiên Thừa đã dời tầm mắt đi nơi khác.
Đó là sự phớt lờ không chút che giấu.
“Ba già rồi, việc trong tập đoàn con cứ tự quyết định đi.” Bùi lão gia bước tới trước mặt Diêu Thư, giới thiệu với Bùi Nghiên Thừa: “Nghiên Thừa, mấy ngày nay con đều ở Hoa Ngự Cảnh, không về nhà cũ nên chưa biết. Đây là Tiểu Thư, đứa bé ba mang về từ thành phố Khê.”