Diêu Thư như sực nhớ ra điều gì, lấy bảng điểm từ trong cặp: “Bài kiểm tra đánh giá đầu năm đã có kết quả rồi, đây là bảng điểm của cháu.”
Dưới ánh đèn, Bùi Nghiên Thừa thấy ở một góc bảng điểm, ngón tay trắng trẻo nhỏ nhắn đang siết chặt lấy tờ giấy.
Vì nắm chặt nên đầu ngón tay đỏ lên.
Cô nhìn anh không chớp mắt, trong ánh mắt là sự cầu xin không hề che giấu.
Bùi Nghiên Thừa nhìn cô mấy giây.
Cổ họng anh hơi ngứa.
Hình như anh không nói ra được lời từ chối.
Bùi Nghiên Thừa nhận lấy bảng điểm nhưng không mở ra xem, giọng bình thản: “Muốn đi thì đi đi.”
-
Bùi Nghiên Thừa đưa cô triển lãm truyện tranh vào chủ nhật.
Sự kiện được tổ chức trong khu vui chơi ở thành phố Lê, bên ngoài dòng người đông nghịt, lối vào soát vé xếp hàng dài dằng dặc, trong đó còn có không ít coser mặc đồ hóa trang.
Nguyễn Tiểu Nghiên đến sớm hơn Diêu Thư, từ xa đã vẫy tay gọi: “Tiểu Thư, ở đây này!”
Diêu Thư bước lại gần mới nhận ra chỉ có một mình Nguyễn Tiểu Nghiên, không khỏi thắc mắc: “Giai Giai đâu? Không phải nói sẽ đi cùng à?”
“Hôm nay nhà bạn ấy có việc, không đi được...”
Nguyễn Tiểu Nghiên trả lời, mắt vẫn không rời khỏi người đàn ông đứng sau lưng Diêu Thư, dường như không thể dời mắt nổi.
Cô nàng chưa từng thấy ai đẹp trai như vậy.
Bộ vest gọn gàng chỉn chu, cà vạt thắt ngay ngắn, trên sống mũi là một cặp kính gọng mảnh màu vàng nhạt, trông như vừa bước ra từ đống tài liệu.
Trong khoảnh khắc đó, Nguyễn Tiểu Nghiên cảm thấy mình không phải đến tham gia triển lãm truyện tranh, mà là đang dự một hội nghị tài chính tầm cỡ nào đó.
Nguyễn Tiểu Nghiên ngơ ngác: “Tiểu Thư, đây là bạn trai cậu hả?”
Diêu Thư lập tức nghẹn lời, vành tai cũng đỏ ửng lên: “Không phải đâu! Đây là chú của mình...”
Bạn trai gì chứ, lớn hơn cô gần một con giáp đó!
“Chú của cậu nhìn trẻ quá trời luôn á.” Nguyễn Tiểu Nghiên ghé sát tai cô nhỏ giọng thì thầm, rồi nhanh chóng quay đầu, nở nụ cười tươi rói, ngọt ngào chào hỏi: “Cháu chào chú ạ.”
Bùi Nghiên Thừa khẽ gật đầu, sau đó quay sang nói với Diêu Thư: “Xong thì nhắn cho tôi.”
Nguyễn Tiểu Nghiên nói: “Chú định đi luôn ạ? Hay là cùng tụi cháu vào triển lãm truyện tranh đi ạ? Cháu còn dư một vé nè, người bạn kia bận đột xuất không đi được. Chú đi chung với tụi cháu nha, Tiểu Thư cũng muốn chú đi cùng lắm đó.”
“...”
Diêu Thư chỉ cần nghĩ bằng ngón chân thôi cũng biết chắc chắn Bùi Nghiên Thừa sẽ không đi triển lãm truyện tranh với bọn cô.
Quả nhiên, ngay giây sau đã nghe thấy câu từ chối.
“Không cần.”
Bùi Nghiên Thừa không nói thêm gì, xoay người đi thẳng về phía xe.
Nguyễn Tiểu Nghiên thì thầm: “Chú cậu đẹp trai thì có đẹp trai, nhưng nhìn hơi nghiêm túc quá, bình thường chú có khó tính không á?”
Diêu Thư gãi đầu ngượng ngùng: “Chú chỉ hơi ít nói thôi, chứ chú tốt với mình lắm.”
Hai cô gái vừa trò chuyện vừa đi về phía cổng soát vé.
Ở một góc khác, Bùi Nghiên Thừa vừa mới ngồi vào xe, ngước mắt lên liền thấy một nam sinh đang chặn đường một cô bé.
Không biết cậu ta nói gì, chỉ thấy cô bé khẽ mỉm cười ngượng ngùng.
Hai má ửng hồng như thoa phấn, nhìn cực kỳ nổi bật.
Ngay sau đó, cô bé lấy điện thoại ra quét mã QR của nam sinh kia, có vẻ đang kết bạn.
Bùi Nghiên Thừa đặt một tay lên thành cửa sổ, ngón tay khẽ co lại.
Bên này Diêu Thư vừa quét mã xong, trên màn hình hiện ra giao diện bình chọn cho coser được yêu thích trong lễ hội.
Nam sinh đang vận động bình chọn nở nụ cười rạng rỡ, nhiệt tình nói: “Phiền bạn vote cho số 23, Hi Hi-chan nha! Cảm ơn nhiều!”
“Ừm.”
Diêu Thư lướt giao diện, vừa tìm thấy số 23, chuẩn bị bấm vote thì một bàn tay to bất ngờ thò vào, che phủ màn hình điện thoại của cô.
Diêu Thư ngẩng đầu lên, bất chợt chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Bùi Nghiên Thừa.
Cô hơi khựng lại: “Chú?”
Bùi Nghiên Thừa nhìn thẳng vào mắt cô: “Đừng tùy tiện kết bạn với mấy người linh tinh.”
?
Trong đầu Diêu Thư chậm rãi hiện ra dấu chấm hỏi.
Gì cơ???