Kim đồng hồ trên tường chỉ đúng 11 giờ, Bùi Nghiên Thừa từ công ty trở về, ấn vân tay mở khóa, cửa lập tức mở ra.
Cửa phòng Diêu Thư khép hờ, đèn trong phòng vẫn sáng, ánh đèn ấm áp hắt ra ngoài, rơi xuống mặt đất.
Bùi Nghiên Thừa bước đến trước cửa phòng cô nhưng không thấy ai bên trong.
Lúc này đã quá khung giờ đèn lên rực rỡ, 11 giờ đêm, ngoài đường xe cộ tấp nập, ánh đèn rực rỡ.
Cửa kính sát đất ngăn cách sự ồn ào bên ngoài, bên trong yên ắng đến mức chỉ còn tiếng máy sấy tóc vọng ra từ phòng tắm phía trong.
Anh chậm rãi bước vào phòng ngủ, căn phòng gọn gàng sạch sẽ, trên bàn có mấy quyển sách, bút viết đặt hờ trên cuốn bài tập, chắc là vừa làm xong bài thì đi tắm.
Nghĩ đến phong thư màu hồng hôm qua thấy được, Bùi Nghiên Thừa cảm thấy hơi đau đầu.
Lời của Chu Diệu vẫn vang vọng bên tai anh.
Bùi Nghiên Thừa khẽ cười khẩy một tiếng, ra vẻ không mấy bận tâm.
Xem trộm nhật ký, chuyện vô vị và con nít như vậy, làm sao anh có thể làm ra được.
Huống hồ đứa bé này cũng không phải con ruột của anh, nó yêu sớm hay không thì liên quan gì đến anh chứ.
Nghĩ đến đây, anh lắc đầu, định rời đi.
Vừa bước được mấy bước, bước chân bỗng khựng lại, vài giây sau lại quay trở lại, đi tới bàn học một lần nữa.
Trong phòng tắm, máy sấy tóc vẫn còn đang kêu ù ù, Bùi Nghiên Thừa bình thản liếc qua mặt bàn một vòng, rồi đưa tay nhẹ nhàng mở chiếc cặp của cô ra.
Trong cặp là mấy quyển sách được sắp xếp gọn gàng , Bùi Nghiên Thừa lật qua một lượt, không thấy cuốn nhật ký nào cả.
Ngay lúc anh muốn thu tay lại, bỗng thấy một phong thư màu hồng nhạt nằm trong ngăn phụ của cặp.
Ngón tay vừa chạm vào phong thư thì phía sau đã vang lên tiếng mở cửa từ phòng tắm.
Bùi Nghiên Thừa khựng lại, nhanh tay thả cặp xuống.
Anh nhanh chóng cầm một cuốn bài tập trên bàn lên, ra vẻ nghiêm túc lật xem.
“... Chú?”
Diêu Thư vừa lau tóc bước ra từ phòng tắm, thấy Bùi Nghiên Thừa ở trong phòng mình thì hơi bất ngờ.
“Ừm.”
Anh thản nhiên đáp lại, mắt vẫn chăm chú nhìn vào cuốn bài tập trên tay.
Tay anh còn thi thoảng còn lật vài trang.
Diêu Thư nhìn anh, rồi lại nhìn cuốn bài tập của mình: “Chú vào phòng cháu có chuyện gì vậy ạ?”
“Không có gì, chỉ là muốn xem em làm bài thế nào thôi.”
Bùi Nghiên Thừa lật thêm một trang: “Viết cũng ổn đấy, cố gắng thêm nhé.”
Diêu Thư im lặng ba giây.
“Nhưng mà...”
“Chú à, chú đang cầm ngược rồi.”
“...”
Bùi Nghiên Thừa hơi sững người, khẽ ho một tiếng, không để lộ biểu cảm gì rồi lặng lẽ xoay ngược cuốn sách lại.
Diêu Thư: “... Chú cầm ngược thế mà cũng đọc được ạ?”
Bùi Nghiên Thừa nhìn cô vài giây, sau đó gập sách lại, đặt úp xuống mặt bàn.
“Chuyện của người lớn, trẻ con đừng xen vào.”
“À...”
Bùi Nghiên Thừa chẳng để lộ biểu cảm gì, liền chuyển sang chủ đề khác: “Những cuốn sách và bộ đề tôi bảo tài xế mang đến, em xem qua chưa?”
“Rồi ạ, cháu làm được mấy trang rồi.”
Diêu Thư lấy cuốn bài tập từ trong cặp ra, phong thư màu hồng lúc nãy cũng bị lôi ra theo, rơi xuống sàn.
Cô vừa định cúi xuống nhặt thì một bàn tay với những đốt ngón rõ ràng đã nhanh hơn cô một bước, cầm phong thư lên.
Thấy anh sắp mở phong thư ra, rốt cuộc Diêu Thư không thể bình tĩnh được nữa.
“Sao vậy?” Anh ngẩng đầu lên: “Không thể xem à?”
Diêu Thư lắc đầu.
Chỉ là một sự quan tâm từ bậc trưởng bối thôi, cũng không có gì quá đáng.
Nghĩ vậy, Bùi Nghiên Thừa càng cảm thấy hành động của mình là hợp tình hợp lý, từ tốn mở phong thư ra.
Anh cũng muốn xem thử một cậu nhóc mười mấy tuổi thì có thể viết mấy lời ngon ngọt, thề non hẹn biển ra sao.
“Triển lãm truyện tranh?”
Thấy thứ bên trong phong thư, Bùi Nghiên Thừa hơi khựng lại: “Không phải thư tình à?”
“Thư tình gì cơ?” Diêu Thư tròn mắt ngơ ngác.
“Không có gì.”
Bùi Nghiên Thừa đặt lại tấm vé vào trong phong thư, giọng đều đều hỏi: “Muốn đi sao?”
Diêu Thư vội lắc đầu phủ nhận.
“Đừng nói dối tôi.”
Sự nghiêm khắc của người lớn ập xuống không hề báo trước, Diêu Thư chột dạ, đành phải thành thật gật đầu.
“Cháu biết hiện giờ việc quan trọng nhất là học hành, phải tập trung vào việc học, nhưng mà đây là lần đầu bạn mời cháu đi chơi...”
“Bạn trai hay bạn gái?”
“Bạn gái ạ.”