Phải thừa nhận rằng trên người Bùi Nghiên Thừa có khí chất lạnh lùng bẩm sinh, mà sự lạnh lùng ấy thể hiện rõ ràng nhất là khi anh nghiêm mặt giảng dạy.
Chỉ một câu “Tập trung vào việc học đi” của Bùi Nghiên Thừa đã khiến Diêu Thư xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu.
Cho đến lúc anh rời đi, cô vẫn không đủ can đảm đưa bảng điểm thi đầu kỳ cho anh xem.
Hôm sau, Diêu Thư trả lại mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình cho Nguyễn Tiểu Nghiên. Nguyễn Tiểu Nghiên lại hỏi chuyện đi triển lãm truyện tranh: “Chủ nhật đi triển lãm truyện tranh với mình không? Giai Giai cũng đi với tụi mình đó.”
Nhắc đến chuyện này, Diêu Thư khẽ thở dài.
“Triển lãm truyện tranh chủ nhật này chắc mình không đi được rồi, người nhà mình không cho...”
Hôm qua Bùi Nghiên Thừa đã nghiêm khắc dặn cô là đã lên lớp 12, đừng làm mấy chuyện không liên quan đến việc học.
Nguyễn Tiểu Nghiên tròn mắt ngạc nhiên: “Cậu thi đứng nhất lớp rồi mà người nhà vẫn quản chặt thế? Mình thấy thương bà quá... Nhà cậu nghiêm khắc thật ấy.”
Diêu Thư không nói gì, chỉ nhìn ánh nắng chiếu lên bậu cửa sổ.
Mặt trời dần lặn về phía tây, ánh hoàng hôn dần khuất bóng.
Mấy hôm nay thành phố Lê trời trong nắng nhẹ. Khi Diêu Thư tan học tiết tự học tối, ngẩng đầu lên đã thấy bầu trời đêm điểm xuyết mấy vì sao thưa thớt.
Chiếc Maybach đã đậu sẵn trước cổng trường từ lúc nào.
Bùi Nghiên Thừa không có trong xe, nhưng Diêu Thư lại thấy trên ghế bên kia có một hộp quà siêu to, được gói rất đẹp.
Tài xế nói: “Đây là Bùi tổng chuẩn bị cho cô.”
“Quà của chú Bùi cho cháu ạ?” Cô hơi bất ngờ.
“Vâng.”
Khóe miệng Diêu Thư cong lên, vừa vui mừng vừa ngạc nhiên.
Có lẽ chú Bùi cảm thấy hôm qua nói chuyện quá nghiêm khắc nên giờ muốn tặng quà cho cô để bù đắp.
Cô cẩn thận tháo nơ bướm, mở nắp hộp ra.
Nhưng giây tiếp theo, nụ cười lập tức đông cứng lại trên mặt cô.
Trong hộp là một chồng vở bài tập được xếp ngay ngắn, và một đống sách truyền động lực.
“1000 câu hỏi bắt buộc ôn thi đại học”, “Tổng hợp đề thi và các bước giải chi tiết”, “Hướng tới thành công, trân trọng thời gian”...
Diêu Thư: “...”
Tài xế nhìn cô qua gương chiếu hậu: “Bùi tổng nói nếu chưa đủ thì nói ngài ấy mua thêm.”
Diêu Thư đậy nắp hộp lại: “Đủ rồi đủ rồi... Đủ lắm rồi ạ...”
Quả thật là có tất cả những gì cần thiết, phải nói là cực kỳ chu đáo.
Bên kia, vị phụ huynh “rất chu đáo” Bùi Nghiên Thừa vừa kết thúc một cuộc họp online với đối tác nước ngoài.
Trên màn hình máy chiếu HD là những biểu đồ và số liệu phức tạp, anh ngồi trước bàn làm việc, khẽ day thái dương.
Cửa văn phòng vang lên hai tiếng gõ.
“Vào đi.”
“Bùi tổng, đây là tài liệu đấu thầu anh yêu cầu, đã được sắp xếp xong, mời anh xem qua ạ.”
Chu Diệu đưa tài liệu cho Bùi Nghiên Thừa, đứng bên cạnh chờ chỉ thị.
Bùi Nghiên Thừa mở tài liệu ra xem, một lúc sau bỗng lạnh giọng hỏi: “Có phải bọn trẻ bây giờ rất dễ yêu sớm không?”
Chu Diệu hơi khựng lại, sau đó đáp: “Đúng thế ạ, đứa cháu trai đang học lớp 9 của tôi ở trường đã có bạn gái rồi.”
Bùi Nghiên Thừa không ngẩng đầu lên, lạnh nhạt nói: “Không tập trung học hành, chắc là do giao ít bài tập quá.”
Chu Diệu theo Bùi Nghiên Thừa bao nhiêu năm, anh ta rất rành chuyện nhìn sắc mặt cấp trên, nên biết ngay Bùi tổng không phải đang nói về cháu trai của mình.
90% là đang nhắc đến cô bé được Bùi tổng nuôi trong nhà.
Chu Diệu nói: “Trẻ con ở tuổi dậy thì thường rất nhạy cảm, có nhiều chuyện sẽ không nói với người lớn. Chúng thường thích viết nhật ký hoặc đăng blog. Nếu muốn hiểu tâm tư của chúng, có thể xem qua nhật ký chẳng hạn.”
“Xem trộm nhật ký?” Bùi Nghiên Thừa liếc anh ta một cái: “Chuyện vậy mà cậu cũng nghĩ ra được?”
“Không phải xem trộm.” Chu Diệu nhanh chóng bổ sung: “Chỉ là xuất phát từ sự quan tâm của người lớn dành cho trẻ nhỏ thôi mà.”
“Nhàm chán.”
Bùi Nghiên Thừa đặt bút xuống, lạnh nhạt liếc anh ta một cái. Rõ ràng là không thèm để tâm tới đề xuất của anh ta.