Chương 24

Sau khi trở về Hoa Ngự Cảnh Đô, Diêu Thư thay đôi dép lê màu hồng.

Cô đứng tại chỗ nhìn chằm chằm vào đôi dép một lúc, khóe môi khẽ nở nụ cười nhạt.

Hôm nay Bùi Nghiên Thừa có tiệc, chắc lại về muộn.

Diêu Thư bước vào phòng ngủ, đặt cặp sách xuống, ngồi trước bàn làm bài tập.

Đêm càng lúc càng sâu, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lại rơi vào chiếc phong bì bên cạnh.

Không biết chú Bùi có đồng ý cho cô đi hội chợ truyện tranh chơi không.

Diêu Thư do dự hồi lâu, cuối cùng gục xuống bàn, mơ màng ngủ thϊếp đi.

Khi Bùi Nghiên Thừa trở về nhà, ánh mắt đầu tiên đã nhìn thấy cửa phòng Diêu Thư đang mở, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ bên trong.

Từ xa nhìn lại, cô gái nhỏ đang gục trên bàn học, dường như vẫn đang làm bài tập.

Bùi Nghiên Thừa khẽ cau mày.

Trước đây anh đã dặn cô rằng khi làm bài phải ngồi ngay ngắn.

Mới giữ được vài ngày, giờ lại thế này.

Anh cởi một cúc áo vest, bước vào phòng cô, định nhắc nhở.

Đi được vài bước tới gần, anh mới nhận ra cô gái nhỏ hóa ra đang gục trên bàn ngủ thϊếp đi.

Anh bất giác nhẹ bước chân.

Chiếc đèn bàn nhỏ sáng lên, ánh sáng dịu dàng chiếu lên gương mặt cô, đầu gối lên cánh tay, lông mi khẽ rung, hơi thở nhẹ nhàng và đều đặn.

Ánh mắt anh dịch chuyển, Bùi Nghiên Thừa nhìn thấy trên gáy trắng nõn của cô, có một nốt ruồi đỏ nhỏ xíu ẩn trong mái tóc.

Tóc Diêu Thư không dài cũng không ngắn, vừa chạm đến cổ, bình thường cô luôn để tóc xõa.

Bình thường sẽ không thấy nốt ruồi nhỏ này.

Bùi Nghiên Thừa thoáng thất thần vài giây.

Anh thu lại cảm xúc, dời ánh mắt đi, ngay giây tiếp theo liền nhìn thấy chiếc phong bì màu hồng trên bàn.

Từ “thư tình” đột nhiên hiện lên trong đầu anh.

Bùi Nghiên Thừa bất giác cau mày.

Phong bì bị đè dưới cánh tay Diêu Thư, Bùi Nghiên Thừa khẽ đưa tay kéo ra, khiến Diêu Thư từ từ mở mắt.

Ý thức của Diêu Thư vẫn còn mơ hồ, cô ngây ra nhìn anh vài giây.

“... Chú?”

Tay Bùi Nghiên Thừa vẫn dừng giữa không trung.

Diêu Thư cúi đầu, thoáng thấy phong bì trên bàn, vội vàng lật một cuốn sách ra, kín đáo nhét tấm vé vào dưới cuốn sách.

Vẻ hoảng loạn trên mặt cô thoáng qua rồi biến mất.

Bùi Nghiên Thừa nhìn thấy rõ từng biểu cảm nhỏ của cô, gần như khẳng định chắc chắn suy đoán trong lòng.

“Cái gì đây?” Bùi Nghiên Thừa hỏi.

“Là sách ạ.”

Diêu Thư giả ngốc.

Cuốn sách này là của Nguyễn Tiểu Nghiên để lại chỗ cô trước khi tan học.

Bùi Nghiên Thừa hơi cúi người, nhìn vào cuốn sách và đọc, giọng nói lạnh lùng mà trầm thấp.

“Đoan Mộc Lãnh đè Tô Anh Tuyết lên tường hôn, nhếch môi cười tà mị, nói, cô gái đáng ghét này, luôn khiến tôi không thể quên cô! Tô Anh Tuyết bị hôn đến môi tê dại...”

Diêu Thư: “...”

Aaaa, cháu biết đọc chữ! Không cần chú đọc to lên đâu mà!

Bùi Nghiên Thừa không đọc tiếp, chỉ lướt qua và thoáng thấy những từ như “tuyết trắng”, “rêи ɾỉ”, “tự mình động” ở phần sau.

Anh cụp mắt nhìn cô.

“Diêu Thư, em đọc gì thế này?”

Lúc Nguyễn Tiểu Nghiên nhét cuốn sách vào tay cô, cô chưa kịp nhìn kỹ đó là sách gì.

Là tiểu thuyết ngôn tình thì cũng thôi, nhưng vấn đề là cô tiện tay lật ra đúng trang “bùng nổ” như thế này.

Thật ngột ngạt muốn chết.

Diêu Thư cúi đầu im lặng.

Cô không biết phải nói gì, chỉ muốn chết ngay tại chỗ.

Bùi Nghiên Thừa nhìn nội dung lộ liễu này, lại nghĩ đến chiếc phong bì màu hồng vừa nãy.

Lông mày anh giật giật hai cái.

Anh chưng ra dáng vẻ trưởng bối, trầm giọng nói: “Em có biết mình đã học lớp 12 rồi không, đừng làm những việc không liên quan đến học tập.”

Càng không được yêu sớm.

Nửa câu sau anh không nói ra.

Vành tai Diêu Thư đỏ ửng. Cô cúi đầu như một con đà điểu, giọng lí nhí: “... Dạ, cháu biết rồi.”

Bùi Nghiên Thừa: “Hãy tập trung vào việc học.”