Chương 23

Diêu Thư cất bảng điểm vào cặp sách, thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời trường.

“Diêu Thư, đợi một chút...”

Một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên. Diêu Thư quay lại, thấy là lớp trưởng Tưởng Nhiêu Nhiêu.

Cô ấy bước tới, nở nụ cười nhạt: “Chúc mừng cậu, lần thi này cậu làm bài tốt thật đấy.”

“Cảm ơn.” Diêu Thư đáp lại bằng một nụ cười.

“À đúng rồi...” Tưởng Nhiêu Nhiêu đưa bài thi ra: “Câu cuối cùng của bài toán, phần thứ ba, cậu giải được không? Mình mất điểm khá nhiều ở phần này.”

Diêu Thư nhận bài thi, cẩn thận giải thích cách làm. Tưởng Nhiêu Nhiêu bừng tỉnh: “Hóa ra là vậy, cậu giải thích thế này mình hiểu rõ hơn nhiều.”

“Cảm ơn cậu nhé, Diêu Thư.”

Diêu Thư mỉm cười.

Sau khi Tưởng Nhiêu Nhiêu cảm ơn rồi rời đi, Nguyễn Tiểu Nghiên không biết từ khi nào đã đi đến gần, vỗ nhẹ vào vai Diêu Thư, trên tay còn ôm vài quyển sách.

“Bàn nhỏ ơi, vừa nãy lớp trưởng tìm cậu làm gì thế?”

Diêu Thư: “Có một câu hỏi cô ấy không giải được, nên hỏi mình cách làm.”

“Hỏi cậu về bài tập?” Nguyễn Tiểu Nghiên ngạc nhiên: “Tưởng Nhiêu Nhiêu mà lại đi hỏi cậu bài tập á? Cậu có thể không biết, nhưng lớp trưởng của chúng ta tuy bình thường trông rất dịu dàng và nhiệt tình, nhưng cô ấy khá kiêu ngạo, chưa bao giờ thấy cô ấy chủ động hỏi ai về bài tập cả.”

Diêu Thư im lặng không nói gì.

“Nói đến kỳ thi, khá lắm Tiểu Thư, đúng là giấu nghề mà thi tốt như vậy.”

Nguyễn Tiểu Nghiên nhét một phong bì màu hồng vào cặp sách của cô, “Cái này cho cậu.”

“Đây là gì?”

“Vé triển lãm truyện tranh, thời gian là Chủ nhật này, đi với mình nhé.”

“Chủ nhật...”

Diêu Thư hơi do dự.

Nguyễn Tiểu Nghiên khoác vai cô, vừa nói vừa bước về phía cổng trường: “Cậu đừng nói với mình là cậu muốn học bài nhé, thi xong rồi, đương nhiên phải thư giãn một chút chứ.”

Thực ra, điều cô lo lắng hơn cả là Bùi Nghiên Thừa sẽ không đồng ý.

Anh trông nghiêm túc và trầm lặng như vậy, liệu có cho cô đi không?

Có khi anh còn thấy cô phiền phức, không chịu học hành đàng hoàng.

Đang mải nghĩ, một giọng nói trêu chọc vang lên từ phía sau.

Là Thẩm Trạch Thiêm và Thẩm Lượng.

Thẩm Trạch Thiêm: “Ồ, Nguyễn Tiểu Nghiên, hôm nay mặc quần yếm với bốt cao cổ à, định đi đâu thả lưới bắt cá thế?”

“Thẩm Trạch Thiêm, cậu muốn chết à!”

Nguyễn Tiểu Nghiên nhét đống sách vào tay Diêu Thư, lao tới đánh cậu ta.

“Thẩm Trạch Thiêm, hôm nay nếu tôi không đánh cho cậu mũi lệch mắt lác, tay chân co giật, Parkinson nặng, thì tôi không phải Nguyễn Tiểu Nghiên nữa!”

Hai người càng chạy càng xa.

Diêu Thư ôm sách đứng phía sau gọi: “Bạn cùng bàn, sách của cậu...”

Nguyễn Tiểu Nghiên từ xa hét lại: “Cứ để đó cho mình, mai mình lấy... còn chuyện triễn lãm truyện tranh đừng quên nhé!”