“Bùi tiên sinh là con trai duy nhất của Bùi lão gia, cũng là người nắm quyền của tập đoàn Sáng Minh nhà họ Bùi, thường ngày bận rộn công việc, rất ít khi về nhà. Cô chủ Thư vừa mới đến nên vẫn chưa gặp cậu ấy.”
Diêu Thư im lặng một lát.
Còn chưa đợi cô mở miệng, dì Sầm bỗng nhiên vỗ đùi một cái, vừa nói vừa vội vã đi xuống lầu.
“Trời sắp mưa rồi, suýt nữa thì quên mất mấy chậu hoa của Bùi lão gia vẫn còn đang để ngoài sân, dì phải nhanh mang vào mới được, kẻo lại bị ướt hết mất.”
—
Trong sân đặt không ít những chậu cây cảnh tinh xảo, có những bông loa kèn dại và hoa thược dược lớn, ngoài ra còn có rất nhiều loại hoa mà cô không biết tên.
Tất cả đều là bảo bối tâm can của Bùi lão gia.
Diêu Thư giúp đem từng chậu cây một đặt vào nhà kính cách đó không xa.
“Cô chủ Thư, có phải nặng quá không?”
Cơ thể cô vốn nhỏ nhắn, khi ôm chậu cây hơi lớn một chút thì gần như che khuất cả người.
Chóp mũi Diêu Thư hơi đỏ lên, cô nhẹ nhàng cười nói: “Không nặng đâu ạ, cháu bê được mà.”
“Hay là cháu cứ để đó đi, dì gọi lão Lưu tới giúp một tay nhé.”
Dì Sầm nhìn cánh tay, đôi chân mảnh khảnh của cô bé, trong lòng có chút không nỡ, cuối cùng vẫn quay vào nhà gọi tài xế của Bùi lão gia tới giúp đỡ.
Phía chân trời, những đám mây tích tụ nước mưa càng ngày càng nhiều, xem ra cơn mưa này sắp đổ xuống rồi.
Diêu Thư bất giác ôm chậu cây bước nhanh hơn.
Con đường lát sỏi trong sân hơi ẩm ướt.
Chậu bonsai thông đen che khuất tầm mắt của Diêu Thư, vừa mới bước được vài bước, cô đột nhiên va phải một người.
Ngay sau đó, cô ngửi thấy một mùi hương gỗ dễ chịu, là mùi thoảng nhẹ của mùn cưa khô, tựa như cây bách mùa đông, lạnh lùng và trầm tĩnh.
“Xin lỗi...”
Diêu Thư vội vàng lùi lại một bước để xin lỗi, các ngón tay vô thức siết chặt, nhưng lại không dám ngẩng đầu.
Trong khoảnh khắc cúi xuống, cô chỉ nhìn thấy vạt áo phẳng phiu được là lượt thẳng thớm, bên dưới là đôi chân quần tây thẳng tắp.
Đôi giày da công sở màu đen sáng bóng như gương, sang trọng đến mức không dính chút bụi bẩn nào.
“Không sao.”
Người đàn ông giơ tay nhẹ nhàng phủi vạt áo, giọng nói trong trẻo, nhàn nhạt.
Anh không dừng lại quá lâu, bước chân nhanh chóng lướt qua bên cạnh cô.
Khi hai người lướt qua nhau, vạt áo của anh nhẹ nhàng lướt qua mu bàn tay cô.
Diêu Thư ngẩn người một chút rồi mới muộn màng ngẩng đầu, nhưng chỉ kịp thoáng nhìn bóng lưng rộng lớn của người đàn ông.
Nhìn bóng lưng ấy, cô có phần hơi ngơ ngẩn.
Từ sâu trong tầng mây vang lên vài tiếng sấm trầm đυ.c, trận mưa này càng ngày càng gần rồi. Diêu Thư thu lại tầm mắt, tiếp tục cúi đầu chuyển các chậu cây, không suy nghĩ thêm nữa.
Dì Sầm vừa mới bước tới cửa thì gặp ngay Bùi Nghiên Thừa đang đi vào.
“Bùi tiên sinh, cậu về rồi.”
“Vâng.” Bùi Nghiên Thừa khẽ đáp một tiếng: “Ông cụ đâu rồi?”
“Đang ở thư phòng, đã đợi cậu một lúc lâu rồi ạ.”