Chương 19

Thời gian ở trường trôi rất nhanh, chớp mắt đã sắp đến kỳ thi khảo sát đầu năm.

Không hiểu sao, trong lòng Diêu Thư lại đặc biệt để ý đến kỳ thi lần này.

Đây là lần thi đầu tiên từ khi cô đến nhà họ Bùi, cô muốn đạt được một thành tích thật đẹp.

Có lẽ vì lòng tự trọng của thiếu nữ trỗi dậy, cô không muốn sau khi nhìn thấy bảng điểm của cô, Bùi Nghiên Thừa sẽ thất vọng.

Học kỳ một của lớp 12 mỗi tuần chỉ có một tiết thể dục, sau khi chạy bộ xong là thời gian hoạt động tự do.

Diêu Thư không có hứng thú với thể thao, tìm một chỗ râm mát, ngồi dưới tán cây đọc bài luận tiếng Anh.

Xem được một lúc, một chai nước uống đưa tới trước mặt cô.

Cô ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Trạch Thiêm từ trên cao nhìn xuống mình: “Này, cho cậu đấy.”

Diêu Thư không nhận, quay người đi, không để ý đến cậu ta.

“Không phải chứ, cậu vẫn còn giận chuyện hôm trước tôi bắt cậu đọc câu líu lưỡi à?”

Diêu Thư hít sâu một hơi: “Bạn Thẩm Trạch Thiêm, cậu...”

Thẩm Trạch Thiêm ngắt lời, chậc một tiếng: “Ồ, nhớ được tên tôi luôn rồi à.”

Diêu Thư nói: “Cậu thấy trêu chọc người khác vui lắm sao? Tôi cảm thấy rất vô vị, hơn nữa còn rất ấu trĩ!”

Thẩm Trạch Thiêm ngồi xổm xuống trước mặt cô, nhưng vẫn cao hơn cô không ít.

“Tôi chẳng phải đã xin lỗi cậu rồi sao, chuyện này làm Nguyễn Tiểu Nghiên còn đánh tôi một trận nữa kìa, cậu xem tôi còn cố ý mua đồ uống bồi thường cho cậu đây này.”

“Tôi không cần.”

“Mà nói thật lòng, tôi không hề định trêu chọc cậu, chỉ là cảm thấy cái giọng này của cậu, lúc đọc câu líu lưỡi chắc sẽ rất...”

“Rất õng ẹo đúng không?”

Diêu Thư bị nghẹn một hơi không thoát ra nổi.

“Không phải không phải...” Cậu ta cười hai tiếng: “Là rất dễ nghe, thật sự rất dễ nghe.”

Đang nói chuyện thì có nam sinh đứng từ xa gọi cậu ta qua chơi bóng rổ.

Thẩm Trạch Thiêm đặt chai nước lên sách của cô: “Mời cậu uống đấy, tôi đi chơi bóng đây.”

Diêu Thư bước nhanh vài bước đuổi theo cậu ta, sau đó kéo túi áo đồng phục cậu ta ra rồi nhét chai nước trở vào.

“Tôi đã nói không cần rồi mà.”

“Tính khí cũng lớn ghê đấy.”

Thẩm Trạch Thiêm cong khóe môi, nhưng không cố ép nữa mà ôm bóng rổ chạy về phía sân bóng.

Giữa hè, tiếng ve kêu inh ỏi trên ngọn cây khiến người ta phát phiền. Diêu Thư ngồi dưới tán cây đọc sách được một lúc thì cảm thấy thật sự quá ồn, bèn ôm sách định trở về lớp học.

Khi đi lên đến tầng hai, có mấy nam sinh lớp khác đang đứng cạnh máy nước nóng lấy nước uống.

Trên người đầy mồ hôi, chắc cũng vừa học thể dục xong.

Mấy người vừa lấy nước vừa đùa giỡn nhau.

Đột nhiên, một người trong số đó loạng choạng, lùi về sau vài bước rồi đυ.ng trúng Diêu Thư.

Nước sôi bỏng rát cứ thế dội thẳng vào tay cô, không trật đi chút nào.

Bàn tay lập tức đỏ lên một mảng lớn, đau đến mức cô phải hít vào một hơi lạnh.

Mấy tên nam sinh kia hoàn toàn không để ý, vẫn cười đùa náo loạn rời đi.

Diêu Thư thở dài, định bụng sẽ đi xả nước lạnh một chút thì sau lưng đột nhiên có một trận xôn xao nhỏ, sau đó vang lên một giọng nam quen thuộc: “Đυ.ng trúng người khác mà không biết xin lỗi à?”

Cô quay đầu lại, liền thấy Thẩm Trạch Thiêm ôm quả bóng rổ đứng cách đó không xa, bên cạnh còn có Thẩm Lượng.

Mấy nam sinh lớp khác nhìn nhau, có người trong đó lớn tiếng đáp trả: “Mày là ai? Thích xen vào chuyện người khác thế à?”

“Chuyện này hôm nay tao quản chắc rồi đấy.”

Thẩm Trạch Thiêm bất ngờ dùng lực ném mạnh quả bóng rổ về phía đó. Quả bóng bay sượt qua tai nam sinh kia, kéo theo một cơn gió, đập mạnh vào bức tường ngay phía sau lưng cậu ta phát ra một tiếng “bốp” cực lớn.

Diêu Thư giật nảy cả mình.

Có người nhỏ giọng nói: “Hình như cậu ta là Thẩm Trạch Thiêm lớp 5 thì phải.”

“Nghe bảo lần trước có mấy đứa trường khác tới gây sự mà một mình cậu ta đã xử đẹp cả đám, từ đó tụi kia không còn dám tới Tam Trung gây chuyện nữa.”

“Thôi một chuyện nhịn là chín chuyện lành, đừng chọc vào cậu ta nữa, mau qua xin lỗi đi là xong chuyện.”

Nam sinh vừa rồi nhìn sang Diêu Thư, nói: “Xin lỗi nha, vừa rồi không cẩn thận đυ.ng trúng cậu.”

Diêu Thư đáp một câu: “Không sao đâu.”

Đợi mấy người kia đi rồi, Thẩm Trạch Thiêm đứng từ xa gọi cô: “Nhóc con, ném bóng qua đây.”

Diêu Thư nhặt quả bóng lên rồi dùng sức ném qua đó. Cậu ta vững vàng đón lấy, nhướng mày hỏi: “Tôi giúp cậu, cậu không có gì muốn nói với tôi sao?”

“Cảm ơn cậu.”

“Ai cần cậu cảm ơn.”

Thẩm Trạch Thiêm nói: “Tôi giúp cậu lần này coi như huề nhé, lần sau tôi mượn bút cậu thì cậu phải cho mượn đấy!”