Chương 18

Chiếc Maybach chạy qua vài con phố rồi dừng lại trước một nhà hàng.

Diêu Thư bước xuống xe theo Bùi Nghiên Thừa, có hơi ngơ ngẩn mơ hồ.

“Không về Hoa Ngự Cảnh Đô à?”

Bùi Nghiên Thừa dẫn cô vào nhà hàng, giọng hờ hững đáp lại câu hỏi của cô: “Ăn cơm trước đã, ăn xong sẽ đưa em về nhà.”

Diêu Thư vô thức nắm bắt được hai chữ “về nhà” trong lời anh nói.

Ánh mắt cô khẽ run lên.

Dù biết rõ Bùi Nghiên Thừa chỉ là thuận miệng nói ra, nhưng sâu trong lòng cô vẫn dâng lên một cảm xúc khó tả.

Hai người ngồi xuống bàn ăn, Bùi Nghiên Thừa nói: “Ở đây món Trung món Tây đều có cả, em muốn ăn gì?”

Đây vẫn là lần đầu tiên hai người ngồi dùng bữa với nhau, Diêu Thư có phần gò bó.

“Cháu thế nào cũng được.”

Bùi Nghiên Thừa liếc nhìn cô, không hỏi tiếp nữa, rồi mở thực đơn gọi vài món ăn.

Diêu Thư ăn rất chậm, sợ anh chê phiền nên cố ý tăng nhanh tốc độ dùng bữa.

Vừa ăn xong một phần mì Ý, cô ngẩng đầu lên thì mới nhận ra bộ đồ ăn trước mặt Bùi Nghiên Thừa vẫn còn mới nguyên, hoàn toàn không động đến.

Cô ngẩn người một lát: “Chú không ăn sao?”

“Tối nay tôi còn phải tiếp khách, mấy món này gọi cho em đấy.”

Diêu Thư ngập ngừng.

Cô nhìn một bàn đầy thức ăn, im lặng một lúc mới lên tiếng: “Nhưng mà, nhiều quá rồi... Cháu ăn không hết đâu.”

“Ăn không hết thì cứ từ từ ăn.”

Bùi Nghiên Thừa đẩy một ly sữa đến trước mặt cô: “Ăn nhiều một chút mới cao lên được.”

Diêu Thư: “...”

Cô cảm thấy mình vừa bị xúc phạm.

Vả lại, giọng điệu trưởng bối bất thình lình của anh khiến cô không dám từ chối.

Dù đã rất no, Diêu Thư vẫn ngoan ngoãn cầm lấy ly sữa anh đưa rồi uống hết.

Bùi Nghiên Thừa đan hai tay vào nhau, tùy ý đặt lên bàn, ánh mắt bình thản nhìn cô uống sữa.

Cô quá gầy.

Cứ như bị suy dinh dưỡng vậy.

Vì khuôn mặt nhỏ, nên càng khiến đôi mắt của cô trông vừa to vừa tròn. Mỗi lần chớp mắt nhìn anh chăm chú, lúc nào cũng giống như đang phải chịu ấm ức.

Bùi Nghiên Thừa hờ hững ngắm nhìn cô.

Ly sữa đã thấy đáy, Diêu Thư hơi ngẩng cổ lên, uống nốt chỗ sữa còn sót lại.

Ánh mắt quan sát của Bùi Nghiên Thừa thuận thế dừng ở vùng cổ của cô.

Da cô trắng đến chói mắt.

Chỉ là, trên đó lại bất ngờ xuất hiện vài vết cào đỏ rõ ràng.

Mí mắt Bùi Nghiên Thừa bất chợt phủ một tầng u ám, anh khẽ nhíu mày.

“Vết thương trên cổ em là thế nào vậy?”

“Hả?”

Im lặng trong thoáng chốc, anh cất giọng trầm thấp.

“Diêu Thư.”

“Có phải có người bắt nạt em không?”

Đây là lần đầu tiên Bùi Nghiên Thừa gọi thẳng tên cô một cách rõ ràng như vậy.

Nhất là câu hỏi vừa rồi lại càng khiến người ta trở tay không kịp. Diêu Thư cầm chiếc nĩa ngẩn người ba giây, ngơ ngác lấy điện thoại ra mở camera lên rồi soi thử vào cổ mình.

Mấy vết hằn đỏ trên da khá rõ ràng.

Thoạt nhìn đúng là rất giống bị cào khi đánh nhau với người khác.

Thực ra cô cũng không nhớ rõ mình bị lúc nào nữa. Nghĩ ngợi một lúc, cô vẫn thật thà đáp: “Cháu không nhớ là bị lúc nào nữa.”

Dẫu sao cũng chỉ là vài vết xước nhỏ, chẳng đau chẳng ngứa, chắc ngủ một giấc là hết.

Ai ngờ Bùi Nghiên Thừa lại không hề có ý định bỏ qua, ngược lại lạnh giọng nói: “Không nhớ thì tiếp tục nghĩ, đến khi nào nhớ ra mới thôi.”

Diêu Thư không hiểu tại sao đột nhiên anh lại trở nên nghiêm khắc như vậy.

Cô không dám trả lời qua loa nữa, cố gắng bình tĩnh, nghiêm túc nhớ lại nguồn gốc của mấy vết xước này.

Sau khi đến Lê Thành, cô có chút không quen khí hậu, da hơi bị dị ứng nhẹ nên thường ngứa ngáy.

Ban ngày thì còn đỡ, nhưng đến tối lúc ngủ thì không thể khống chế được tay mình nữa.

Có lẽ chính vào lúc ấy, cô vô thức tự mình cào phải.

Diêu Thư thành thật kể lại toàn bộ suy đoán của mình cho Bùi Nghiên Thừa nghe.

Vẻ mặt của Bùi Nghiên Thừa hơi nghiêm túc.

“Diêu Thư, có một điều em phải hiểu rõ. Hiện giờ em đang sống ở chỗ tôi, tôi chính là người giám hộ trên danh nghĩa của em. Tuy rằng bình thường tôi ít quan tâm đến sinh hoạt hàng ngày của em, nhưng tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ ai bắt nạt em.”

Diêu Thư ngoan ngoãn gật đầu: “Nhưng mà... thật sự không có ai bắt nạt cháu cả.”

Bùi Nghiên Thừa nhìn cô vài giây rồi đưa tay lên nới lỏng cà vạt.

“Tôi hỏi em, nếu ở trường có người bắt nạt em thì em sẽ làm thế nào?”

“Cháu sẽ báo với giáo viên.”

Diêu Thư thành thật trả lời.

Trước đây khi còn học ở Khê Thành, mỗi học kỳ nhà trường đều tổ chức các buổi tuyên truyền phòng chống bạo lực học đường, nên đương nhiên cô biết phải xử lý thế nào.

“Còn gì nữa?”

Bùi Nghiên Thừa tiếp tục hỏi, sắc mặt không chút biểu cảm.

“Còn nữa...” Diêu Thư nói: “Ừm... có thể báo cảnh sát, nhờ người khác giúp đỡ.”

“Còn gì nữa.”

“Còn nữa...”

Cô suy nghĩ một lát: “Cũng có thể nói với phụ huynh.”

“Nói với ai?”

Diêu Thư nhẹ nhàng ngước mắt lên, ánh mắt rơi vào khóe mắt hơi nhếch lên của Bùi Nghiên Thừa, thoáng ngẩn ngơ trong khoảnh khắc.

Cô nhỏ giọng đáp: “Nói với chú ạ.”

“Ừ.” Cuối cùng Bùi Nghiên Thừa cũng gật đầu, không quên bổ sung thêm: “Phải lập tức nói với tôi đầu tiên, nhớ chưa.”

“Cháu nhớ rồi.”

Anh khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, giọng bình thản: “Ăn cơm đi.”

Thấy giọng điệu của Bùi Nghiên Thừa rốt cuộc cũng hòa hoãn hơn, thần kinh căng thẳng của Diêu Thư lúc này mới lặng lẽ buông lỏng.

Cô cầm lấy phần tráng miệng, xúc một thìa pudding nhỏ.

Nhưng thìa không cầm chắc, miếng pudding liền rơi xuống chiếc váy trắng của cô.

Phần mứt anh đào đỏ cũng dính lên trên đó.

Bùi Nghiên Thừa bình thản đưa cho cô chiếc khăn.

Cô cảm thấy hơi lúng túng, nhận lấy khăn lau váy.

Giọng nói không nghe ra chút cảm xúc nào của người đàn ông rơi vào tai cô.

“Quả nhiên vẫn chỉ là một đứa trẻ, ăn chút đồ ăn cũng có thể làm vương vãi khắp nơi.”