Thẩm Trạch Thiêm: “Cho cậu cái này. Chuyện lúc nãy, tôi xin lỗi cậu, sau này sẽ không nói giọng cậu ngọt nữa.”
Thẩm Lượng: “Đúng đúng đúng, cậu ta biết sai rồi mà, cậu tha lỗi cho cậu ta đi.”
Diêu Thư không nói gì.
“À phải rồi, tôi có một câu hỏi không biết làm, cậu giỏi như vậy, dạy tôi chút đi mà.”
Thẩm Trạch Thiêm đặt một tờ giấy lên sách bài tập của cô, trên đó là một đoạn văn ngôn văn.
Diêu Thư hỏi: “Cần dịch nghĩa à?”
“Không cần dịch, chỉ là trong này có nhiều chữ lạ quá, tôi không biết đọc nên cậu đọc giúp tôi đi.”
Diêu Thư cầm tờ giấy lên, cố gắng phát âm thật rõ ràng: “Chu Lệ Vương sử Nhuế Bá suất sư phạt Nhung, đắc lương mã yên, tương dĩ hiến vu Vương.”
“Vinh Di Công quả sử cầu yên, phất đắc, toại sấm chư Vương, hồng lý ngư dữ lục lý ngư dữ lư, Ngưu Lang luyến Lưu nương, Lưu nương niệm Ngưu Lang...”
Thẩm Trạch Thiêm và Thẩm Lượng liền bật cười thành tiếng.
Đọc tới đây rồi Diêu Thư mới giật mình nhận ra, hóa ra bảo cô đọc văn ngôn văn là giả, bắt cô đọc câu líu lưỡi mới là thật.
Diêu Thư tức giận, ném tờ giấy về phía cậu ta.
“Thẩm Trạch Thiêm! Tôi đã nói với cậu rồi, không được bắt nạt bạn cùng bàn của tôi nữa! Muốn ăn đòn phải không hả!”
Nguyễn Tiểu Nghiên cầm sách lao tới đánh cậu ta, Thẩm Trạch Thiêm cười lớn rồi chạy ra ngoài bằng cửa sau.
.
Tuần đầu tiên khai giảng, trường không sắp xếp giờ tự học buổi tối. Sau khi học xong tiết cuối cùng buổi chiều là có thể tan học về nhà.
Diêu Thư đeo cặp sách bước về phía cổng trường, vừa đi tới cửa thì phía sau có người gọi cô.
Cô quay đầu lại, là Nguyễn Tiểu Nghiên cùng Thẩm Trạch Thiêm và mấy người nữa.
“Bạn nhỏ cùng bàn ơi, chuẩn bị về nhà à?”
Diêu Thư gật đầu.
“Ngày đầu khai giảng hiếm hoi không có tự học tối, bọn mình định ra ngoài chơi, cậu có muốn đi chung không?”
“Mình không đi đâu, mình phải về nhà rồi.”
Thật ra, lý do lớn hơn là vì cô sợ về muộn, chú Bùi sẽ tức giận.
“Nhà cậu nghiêm thế cơ à? Về muộn chút thôi mà cũng bị mắng hả?”
Diêu Thư chỉ ậm ờ vài câu cho qua.
“Thôi được rồi.” Nguyễn Tiểu Nghiên cũng không nài nỉ thêm nữa: “Cậu về kiểu gì đấy, đi xe bus hả?”
Diêu Thư không muốn làm phiền anh trong vấn đề đưa đón, từ Tam Trung đến Hoa Ngự Cảnh cũng có xe bus chạy thẳng, khá thuận tiện.
Cô vừa định gật đầu thì phía sau vang lên một tiếng còi xe ngắn.
Một chiếc Maybach kiểu dáng kín đáo đỗ cách cổng trường không xa.
Cô vừa nhìn đã nhận ra ngay, đó là xe của Bùi Nghiên Thừa.
Diêu Thư nói với Nguyễn Tiểu Nghiên: “Hôm nay không đi xe bus nữa, người nhà tới đón tôi rồi.”
Thẩm Lượng nhìn chiếc xe phía xa, thốt lên đầy ngưỡng mộ: “Trời đất, chiếc xe kia được đấy!”
Sau khi chào tạm biệt Nguyễn Tiểu Nghiên, Diêu Thư đi đến bên cạnh xe, mở cửa bước vào.
Giây tiếp theo, cô đã nhìn thấy Bùi Nghiên Thừa đang ngồi ở ghế sau.
Bùi Nghiên Thừa bận rộn công việc, cô vốn tưởng chỉ có tài xế tới đón mình thôi.
Ngoài sự bất ngờ, trong lòng cô không kìm được nổi lên một chút vui mừng: “Chú Bùi, sao chú lại tới đây ạ?”
Bùi Nghiên Thừa không trả lời, chỉ nói: “Lên xe đi.”
Diêu Thư khẽ "vâng" một tiếng rồi ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh anh.
Trong xe im lặng hồi lâu.
Diêu Thư nhìn dòng xe cộ bên ngoài cửa sổ một lúc, rồi lại lén quay đầu sang nhìn người đàn ông bên cạnh.
Lúc này, Bùi Nghiên Thừa đang dựa vào lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Không còn ánh mắt quá sắc bén kia, Diêu Thư mới dám lặng lẽ quan sát anh kỹ hơn.
Bùi Nghiên Thừa có vẻ ngoài rất đẹp, đường nét khuôn mặt sắc bén, thâm thúy, khuy áo sơ mi cài ngay ngắn đến tận trên cùng, cà vạt cũng chẳng có lấy một nếp nhăn dư thừa.
Bất kể lúc nào, Bùi Nghiên Thừa mà cô thấy luôn là người cẩn thận tỉ mỉ, trầm lặng và mang theo chút xa cách.
Cô vẫn luôn cảm thấy người đàn ông này hơi khó tiếp cận, dường như có một loại cảm giác lạnh nhạt trời sinh.
Khi cô đang chăm chú quan sát thì người đàn ông bỗng nhiên mở mắt, tầm mắt anh lướt qua nhìn cô một cách hờ hững.
Ánh mắt hai người giao nhau, Diêu Thư vội vàng dời tầm nhìn đi nơi khác.
Bùi Nghiên Thừa điều chỉnh lại tư thế ngồi, nhàn nhạt lên tiếng: “Hôm nay ngày đầu tiên đi học, trường mới đã thích nghi được chưa?”
“Vâng, trường mới rất tốt, thầy cô cũng rất tốt.”
“Bạn học thì sao?”
“Bạn học cũng rất tốt.”
Bùi Nghiên Thừa không nói thêm gì nữa.
Vừa rồi ở cổng trường nhìn thấy cô bé gầy gầy nhỏ nhỏ bị mấy người vây quanh, trong một khoảnh khắc anh còn tưởng cô bị bạn học chặn lại bắt nạt.
Trong đầu anh bỗng hiện lên những lời dì Sầm nói mấy hôm trước.
“Bùi tiên sinh à, vài ngày nữa cô Thư sẽ đến trường đúng không?”
Bùi Nghiên Thừa giọng điệu rất hờ hững: “Ừm, thứ hai tuần sau.”
Trên gương mặt dì Sầm hiện rõ nét lo lắng: “Cô Thư từ tận Khê Thành xa xôi tới đây, cũng không biết có thích nghi được cuộc sống ở chỗ này hay không nữa. Đứa bé này thì rất biết điều, không khiến người khác phải bận tâm, chỉ là tính cách quá hiền lành, quá ngoan ngoãn thôi.”
“Hiền lành, ngoan ngoãn chẳng phải tốt sao.”
Giọng nói của anh rất bình thản.
“Chỉ là tôi sợ con bé đến trường sẽ bị bạn bè bắt nạt, với tính cách đó, nếu bị bắt nạt chắc cũng chỉ giấu trong lòng chứ không dám nói ra đâu.”
Bùi Nghiên Thừa tiếp tục lật giở tài liệu, hờ hững đáp một câu: “Đang yên đang lành thì ai bắt nạt con bé làm gì.”
“Không có chuyện gì đương nhiên là tốt nhất. Mấy hôm trước tôi xem trên thời sự có một bé gái bị bắt nạt ở trường, người nhà phát hiện trên người đứa nhỏ có vết thương, hỏi nó cũng không chịu nói, chỉ bảo tự mình sơ ý bị thương thôi.”
“Sau đó cậu đoán xem thế nào, đứa bé gái kia nhảy lầu rồi đấy!”
Dì Sầm tiếc nuối lắc đầu.
Động tác của Bùi Nghiên Thừa khẽ khựng lại.
Qua một lúc lâu, anh mới nhẹ nhàng cười nhạt một tiếng: “Sẽ không đâu.”
Đứa nhỏ nhà anh ngoan ngoãn, cũng không gây sự với ai, chuyện như bạo lực học đường hẳn sẽ không xảy ra trên người cô bé đâu.