Chương 16

Hết rồi à?

Bùi Nghiên Thừa chợt nhận ra điều gì đó, "cạch" một tiếng đặt mạnh điện thoại xuống bàn.

Cô bé kia có bị cận hay không thì liên quan gì đến anh, bản thân anh sao lại phải bận tâm chuyện này?

Thật có chút hoang đường.

Lúc này, đối tác vừa đúng lúc gọi điện thoại xong quay trở lại, nói: “Thật ngại quá, để Tổng giám đốc Bùi phải đợi lâu rồi.”

Bùi Nghiên Thừa khẽ mỉm cười, ra hiệu không sao.

Đối tác ngồi xuống chiếc ghế phía bên kia của bàn vuông, nhìn về thảm cỏ xanh rộng lớn phía xa, ung dung cảm thán: “Thế nào, chỗ này của tôi cũng khá được đấy chứ? Tựa núi gần sông, thích hợp nhất để nghỉ dưỡng thư giãn. Sau này Tổng giám đốc Bùi muốn tới cứ trực tiếp ghé qua.”

Biệt thự Nguyệt Hồ là biệt thự tư nhân, diện tích rất lớn, trong đó còn khoanh riêng một khu vực cây xanh tự nhiên, nuôi thả một số con nai hoa.

Những con nai được nuôi dưỡng này tính tình ôn hòa, cũng không sợ người, thường xuyên có thể nhìn thấy chúng đi tới bên hồ Nguyệt nằm giữa biệt thự để uống nước.

Bùi Nghiên Thừa nhìn về phía xa, thấy một con nai hoa vô tình chạy vào sân golf, thản nhiên đáp: “Ừ, đúng là một nơi không tồi.”

Không biết cô nhóc ngốc nghếch kia đã từng thấy nai hoa bao giờ chưa nhỉ, nói không chừng nhìn thấy rồi còn vui đến mức đứng tại chỗ xoay vòng.

Bùi Nghiên Thừa khẽ bật cười một tiếng.

Lần sau dẫn trẻ con ở nhà tới đây chơi một chút cũng không phải là không được.

.

Đối với học sinh lớp mười hai mà nói, thời gian dành cho việc học là không bao giờ đủ. Sau lễ khai giảng, học sinh đều trở về lớp, bắt đầu bước vào chế độ ôn tập căng thẳng của lớp mười hai.

Tiết đầu tiên của học kỳ mới là tiết của cô chủ nhiệm Giang, còn năm phút nữa mới vào lớp, Diêu Thư đã chuẩn bị trước sách giáo khoa và sách bài tập toán cần dùng cho tiết học.

Lớp học đang vô cùng ồn ào, bạn cùng bàn của Diêu Thư là Nguyễn Tiểu Nghiên đang cầm hộp phấn dặm nhẹ lên mặt.

Nguyễn Tiểu Nghiên trang điểm xong, vừa ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt chăm chú của Diêu Thư đang nhìn mình, cô hơi ngừng lại một chút, hỏi: “Bạn nhỏ cùng bàn, sao vậy?”

Diêu Thư lắc lắc đầu, hạ thấp giọng hỏi: “Trang điểm ở trường như thế này, giáo viên không nói gì sao? Hồi trước trường cấp ba mình học đều không cho phép trang điểm.”

Nguyễn Tiểu Nghiên cười đáp: “Ở đây cũng không cho, nhưng các thầy cô đều nhắm mắt làm ngơ cả, miễn đừng trang điểm quá đậm là được.”

Cô đưa hộp phấn sang cho Diêu Thư, rồi lại lấy ra một thỏi son: “Có muốn thử một chút không, mình giúp cậu?”

Diêu Thư xua xua tay: “Không cần đâu.”

Thật ra cô vẫn hơi lo bị giáo viên phát hiện.

Nguyễn Tiểu Nghiên đã đoán trước cô sẽ từ chối, cong khóe môi cười cười, tiếp tục dặm lại lớp trang điểm cho mình.

“À đúng rồi, lúc lễ khai giảng ban nãy, cậu ghi cái gì vào sổ thế, viết chăm chú quá trời luôn.”

“Cũng không ghi gì nhiều lắm...”

“Thật ra mình phục cậu lắm luôn ấy, bài phát biểu chán ngắt của thầy hiệu trưởng Vương mà cậu cũng nghe được.”

“Mình thấy cũng ổn mà...” Diêu Thư thật thà đáp: “Thầy hiệu trưởng có liệt kê một số phương pháp học tập, còn có mấy ví dụ minh họa nữa, mình cảm thấy khá là truyền cảm hứng. Đặc biệt là phần nói về những vấn đề thường gặp trước kỳ thi và cách điều chỉnh tâm lý, thầy giảng rất chi tiết.”

Nguyễn Tiểu Nghiên: “... Được rồi, cậu thích là tốt rồi.”

Chuông vào lớp vang lên, cô Giang ôm tài liệu ôn tập bước vào, cả lớp lập tức yên lặng.

Tháng Tám ở Lê Thành vẫn vô cùng oi bức, đặc biệt là do mưa liên tiếp những ngày qua, khiến không khí phảng phất mùi ẩm ướt.

Máy lạnh vẫn đang hoạt động, phát ra tiếng động cơ yếu ớt, hòa cùng giọng nói đều đều không chút lên xuống của giáo viên, vô tình tạo thành một bản nhạc ru ngủ tự nhiên.

Không ít người chống cằm, gật gà gật gù buồn ngủ.

“Thẩm Trạch Thiêm, em trả lời câu này xem.”

Cô Giang đột nhiên gọi tên, cả lớp nhất thời giật mình tỉnh ngủ, vội vàng nhìn vào đề bài trong sách.

Diêu Thư nghe thấy giọng nói uể oải, lười biếng vang lên từ phía sau: “Thưa cô, em không biết.”

“Không biết mà còn không tập trung nghe giảng! Tuần sau là kiểm tra khảo sát đầu năm rồi, đến lúc đó cả khối sẽ xếp hạng chung, đừng để tôi thấy tên em xuất hiện trong danh sách 10% cuối cùng đấy!”

Cô Giang đảo mắt nhìn một vòng: “Nào, Diêu Thư, em trả lời câu này đi.”

Diêu Thư đứng dậy.

“Chọn đáp án C, k = n - 1.”

Giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại, mang theo chút âm điệu ngọt ngào, giống như tiếng mèo con khẽ kêu.

Cô Giang hài lòng gật đầu, ra hiệu cho cô ngồi xuống rồi tiếp tục giảng bài.

Thẩm Trạch Thiêm chọc nhẹ vào lưng cô.

Diêu Thư quay đầu lại.

“Nhóc con, ruột bút hết rồi, cho mượn cây bút đi.”

Nguyễn Tiểu Nghiên liếc nhìn cậu ta: “Thẩm Trạch Thiêm, cậu mà cũng có ngày dùng hết ruột bút cơ à? Tôi còn tưởng ba năm cậu dùng không hết một cây bút nữa đấy.”

“Không cho tôi nghiêm túc học hành à?”

“Cho cậu này.”

Diêu Thư lấy một cây bút trong hộp bút ra, đặt lên bàn cậu ta.

Thẩm Trạch Thiêm chống cằm quan sát cô, khóe môi nhếch lên như cười như không: “Này, sao giọng nói của cậu nghe ngọt thế nhỉ?”

Gò má Diêu Thư thoáng đỏ bừng lên.

Giây tiếp theo, cây bút vừa đặt trên bàn Thẩm Trạch Thiêm liền bị cô cầm về.

“Này, bút.”

Diêu Thư chẳng thèm quay đầu lại: “Không cho mượn nữa.”

Cậu ta nhìn chằm chằm bóng lưng cô hồi lâu.

Ồ, còn giận nữa rồi cơ.

Một tiết học nhanh chóng trôi qua. Giờ ra chơi, Diêu Thư ngồi tại chỗ làm bài tập thì có một hộp sữa bò bỗng được đặt lên bàn cô.

Diêu Thư ngẩng đầu lên liền thấy Thẩm Trạch Thiêm và Thẩm Lượng đang đứng trước bàn mình.