Cuối cùng cô Giang cũng đã bắt đầu nổi giận: “Thẩm Trạch Thiêm! Em ra đứng phía sau lớp ngay cho tôi!”
Chiếc ghế vang lên tiếng kéo “xoẹt” một cái, một nam sinh ngồi ở hàng cuối đứng dậy, dáng vẻ đầy bất cần bước ra đứng sau lớp.
Dưới bục giảng, nhiều người lén nhịn cười, Diêu Thư có phần lúng túng, nhịn không được quay sang nhìn nam sinh kia.
Cậu nam sinh ấy dáng người rất cao, không mặc quần đồng phục, chỉ khoác hờ chiếc áo khoác đồng phục bên ngoài, khóa kéo mở toang, bộ dạng bất cần, ăn mặc cực kỳ tùy tiện.
Cô Giang chỉ vào một chỗ trống, nói: “Diêu Thư, em ngồi chỗ kia nhé. Nếu ngồi đó không nhìn rõ thì bảo cô, cô đổi chỗ cho em.”
Vị trí này ở hàng áp chót, ngay bàn trước của cậu nam sinh kia.
Thật ra cô Giang để Diêu Thư ngồi chỗ này cũng có ý đồ riêng.
Nhóm mấy người phía đó thật sự quá ồn ào, cô muốn để Diêu Thư qua đó ngồi "trấn giữ" một chút.
Thị lực của Diêu Thư khá tốt, ngồi hàng áp chót cũng sẽ không đến mức nhìn không rõ.
Bạn cùng bàn của cô là một nữ sinh rất xinh xắn, tô son môi nhạt, nhìn là biết có trang điểm nhẹ.
“Chào cậu nha, mình tên là Nguyễn Tiểu Nghiên, sau này bọn mình là bạn cùng bàn rồi đấy.”
“Chào cậu, mình tên là Diêu Thư.”
Nam sinh bàn sau lập tức sáp lại gần: “Bạn mới ơi bạn mới ơi, mình là Thẩm Lượng, làm quen đi chứ nhỉ?”
Nguyễn Tiểu Nghiên đập vào tay cậu ta: “Cách xa bạn mới của bọn này ra chút đi! Cậu với Thẩm Trạch Thiêm không chỉ cùng họ, mà còn cùng một giuộc! Đầu óc đều bị lừa gặm qua rồi chắc!”
“Này này này, trước mặt bạn mới mà cậu nói năng kiểu gì đấy hả.”
“Biến biến biến, tránh xa bọn này ra mau!”
Hai người cậu một câu tôi một câu, cãi nhau qua lại không dứt, Diêu Thư khẽ mỉm cười, quay người lại ngồi ngay ngắn.
Cô Giang bắt đầu nói về việc sắp xếp tiếp theo.
“Hôm nay chín giờ, tại hội trường lớn sẽ tổ chức lễ khai giảng cho khối mười hai. Đến lúc đó cô sẽ điểm danh ở cửa, không được ai vắng mặt hết!”
Bên dưới nghe xong thì đồng loạt vang lên một tràng than thở.
Lễ khai giảng mỗi năm của trường Tam Trung về cơ bản đều cùng một kiểu.
Chẳng qua là các lãnh đạo lần lượt lên phát biểu, cả bài toàn là à ừ cái này cái kia, nói đi nói lại cũng chỉ có ngần ấy nội dung, vậy mà lần nào cũng kéo dài mấy tiếng đồng hồ.
Vì thế, ai nấy đều tranh nhau ngồi vào mấy hàng ghế cuối hội trường để tiện chơi điện thoại.
Mấy hàng ghế phía trước trống trải chẳng có ai muốn ngồi.
Nguyễn Tiểu Nghiên đến hội trường vừa kịp lúc, vất vả lắm mới tìm được Thẩm Trạch Thiêm và Thẩm Lượng.
Cô ngồi xuống nói: “Sao hai người chỉ giữ mỗi một chỗ thế này, cũng không chừa cho bạn mới nhà chúng ta một ghế nữa, cậu ấy đâu rồi?”
Thẩm Trạch Thiêm hất cằm ra hiệu: “Ở kia kìa.”
Trong mấy người ngồi lác đác ở hàng ghế đầu, có một cô gái dáng người nhỏ nhắn đang ngồi ở đó.
Cô gái nhỏ ngồi rất ngay ngắn, nghe giảng vô cùng chăm chú.
Thỉnh thoảng còn ghi chép gì đó vào cuốn sổ.
Nguyễn Tiểu Nghiên: “...”
Sự thiếu tinh tế bất ngờ này thật sự đã phá vỡ biết bao dịu dàng trong lòng cô.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một học sinh ngoan tới mức nghe lãnh đạo nhà trường phát biểu cũng có thể chăm chú như vậy.
.
Sáng nay, Bùi Nghiên Thừa có hẹn với đối tác tại biệt thự Nguyệt Hồ để chơi golf, bàn chuyện cung cấp đồ dùng giường ngủ cho khách sạn ở Tây Giao.
Trong lúc nghỉ giải lao giữa trận đánh bóng, đối phương nhận được cuộc điện thoại rồi tạm thời rời đi.
Bùi Nghiên Thừa đưa gậy golf cho caddie, ngồi xuống ghế nghỉ ngơi.
Lúc này, điện thoại của anh nhận được vài tin nhắn.
Tin nhắn hiển thị đến từ nhóm phụ huynh lớp 12/5 trường Tam Trung ở Lê Thành, nhóm này sáng nay anh mới gia nhập lúc đưa nhóc con kia tới trường.
Anh bất giác nhớ lại khi ấy, cô giáo chủ nhiệm mở mã QR ra, cười nói với anh: “Là người nhà của bạn học Diêu Thư, anh vào nhóm phụ huynh của lớp chúng tôi đi. Trong nhóm sẽ gửi thông báo và đôi khi đăng một số hình ảnh của các con ở trường.”
“Phụ huynh à?”
Những lời phía sau, Bùi Nghiên Thừa không nghe rõ nữa, nhưng hai chữ “phụ huynh” lại khiến anh hơi nhíu mày.
Cô giáo chủ nhiệm nghi hoặc hỏi: “Anh không phải là người nhà của bạn học Diêu Thư sao?”
Bùi Nghiên Thừa hơi khựng lại trong chốc lát.
Hiện tại cô nhóc kia đang ở nhà anh, chuyện ăn uống, sinh hoạt, đi lại đều do anh quản lý, như vậy chẳng phải anh chính là phụ huynh của cô nhóc sao.
Anh khẽ "ừ" một tiếng, có chút mất tự nhiên nói: “Tôi là phụ huynh của em ấy.”
Cuối cùng, anh vẫn lấy điện thoại ra, quét mã QR và gia nhập vào nhóm.
Thật ra bình thường Bùi Nghiên Thừa không mấy khi sử dụng các ứng dụng trò chuyện, phần lớn đều liên lạc trực tiếp qua điện thoại, càng không cần phải nói tới kiểu chat nhóm như thế này.
Anh mở khung chat lên, trong đó là vài bức ảnh lễ khai giảng do cô chủ nhiệm gửi tới.
Ảnh chụp toàn cảnh từ xa, rất đông người. Cô nhóc mặc chiếc váy trắng giữa một nhóm học sinh mặc đồng phục trông vô cùng nổi bật, gần như ngay lập tức anh đã tìm được cô trong tấm ảnh.
Bùi Nghiên Thừa nhấn vào ảnh, phóng to rồi lại tiếp tục phóng to.
Cho đến khi gương mặt trắng trẻo của cô nhóc chiếm trọn cả màn hình.
Trong lòng anh âm thầm đánh giá.
Nhìn thế này thì coi như vẫn nghiêm túc, nhưng tư thế ngồi lại kém quá, cúi đầu thấp như vậy rất dễ bị cận thị.
Bùi Nghiên Thừa chậm rãi vuốt sang các tấm ảnh tiếp theo, không biết từ lúc nào đã xem tới tấm cuối cùng.