Chương 14

“Ký túc xá của trường chúng tôi vốn luôn trong tình trạng thiếu chỗ. Em Diêu Thư bây giờ mới xin đăng ký, quả thật là hơi muộn rồi. Thành thật mà nói, hiện giờ ký túc xá thật sự không còn chỗ trống nào nữa cả.”

Diêu Thư nắm chặt quai cặp sách, môi mím lại thành một đường thẳng.

“Một giường trống cũng không còn ạ?”

Cô giáo Giang bất lực kéo nhẹ khóe môi, tỏ ý chẳng còn cách nào khác.

Ngồi bên cạnh, Bùi Nghiên Thừa vẻ mặt bình thản, hai chân bắt chéo lên nhau.

Anh cong nhẹ ngón tay, đều đặn gõ nhẹ từng nhịp lên đầu gối, lặng lẽ thu hết dáng vẻ bối rối của cô vào trong mắt.

Nhưng anh không hề có ý định nhúng tay vào.

Diêu Thư cảm thấy vô cùng xấu hổ và ngại ngùng.

Vài ngày trước, cô còn mạnh miệng nói với anh rằng mình sẽ chuyển ra ngoài.

Còn nói với anh một đống lời tạm biệt lẫn cảm ơn vì sự chăm sóc nữa.

Bùi Nghiên Thừa hất cằm về phía chiếc vali mà cô đang nắm chặt tay kéo, lên tiếng: “Vậy nên...”

“Bây giờ em định thế nào đây, chuẩn bị ngủ ngoài đường à?”

Diêu Thư càng siết chặt tay cầm vali hơn nữa.

Cả người khẽ run lên.

Ở thành phố xa lạ này, cô dường như chỉ có thể dựa dẫm vào người nhà họ Bùi. Cô giống như rêu mọc giữa con hẻm ẩm thấp, bám lấy bức tường, hèn mọn mà sinh trưởng.

Bùi Nghiên Thừa đoán chắc cô chẳng còn nơi nào để đi.

Anh ung dung, nhàn nhã đợi cô gái nhỏ mềm lòng chịu thua trước.

Hơi ngước mắt lên, hình ảnh cô đang cố nén lại cảm xúc đã hoàn toàn lọt vào mắt anh.

Cô cắn chặt môi không nói tiếng nào, đuôi mắt đã hơi ửng đỏ, đôi vai mảnh mai kia trông càng đặc biệt yếu ớt.

Giống hệt một con thỏ nhỏ đang chịu ấm ức.

Bùi Nghiên Thừa thoáng khựng lại trong khoảnh khắc.

Anh vốn chỉ định trêu cô một chút, ai dè cô đã sắp khóc rồi sao?

Dù sao ngày thường cô cũng một tiếng chú, hai tiếng chú gọi anh, anh đâu đến mức thật sự sẽ vứt bỏ cô, để cô đáng thương lang thang ngoài đường.

“Được rồi.”

Bùi Nghiên Thừa đứng dậy, dịu dàng xoa đầu cô.

Anh tự nhiên cầm lấy vali trong tay cô, đưa tay lên che môi ho khẽ một tiếng.

“Tôi sẽ không để em ngủ ngoài đường đâu.”

Ý tứ trong lời anh nói đã rất rõ ràng.

Bùi Nghiên Thừa nói với cô Giang: “Cô bé này hơi nhát gan, ở trường phải phiền cô chăm sóc nhiều hơn rồi.”

“Chuyện nên làm thôi.” Cô Giang cười cười: “Nhưng các vị cũng đừng lo lắng quá, lớp 12 rồi, một số phụ huynh sẽ thuê nhà quanh trường để tiện chăm con học hành. Đến lúc đó nếu có giường trống, tôi sẽ lập tức liên hệ với các vị.”

Mắt Diêu Thư sáng lên, cảm giác thất vọng cũng vơi đi quá nửa: “Cảm ơn cô ạ.”

.

Diêu Thư đi theo cô giáo Giang tới lớp học mới. Còn chưa đi tới cửa, cô đã nghe thấy trong lớp vang lên những tiếng ồn ào náo nhiệt.

“Trật tự nào!” Cô Giang gõ mạnh vào cánh cửa, lúc này lớp học mới dần dần trở nên yên tĩnh, học sinh đều lần lượt trở về chỗ ngồi ngay ngắn.

“Nhìn thử bộ dạng từng đứa các em xem ra thể thống gì không hả, kỳ học này đều lên lớp 12 cả rồi, còn chưa chịu ổn định lại tinh thần đi à! Để xem các em có thể thi vào được trường đại học nào đây!”

Cô Giang bước lên bục giảng, giọng điệu dịu lại một chút: “Hôm nay, cô muốn giới thiệu cho các em một bạn học mới. Bạn mới chuyển từ thành phố Khê đến trường chúng ta, mọi người vỗ tay chào đón bạn nào.”

Các bạn học lúc này mới chú ý thấy phía sau cô giáo chủ nhiệm là một cô gái nhỏ, trắng trẻo, xinh xắn. Mái tóc ngắn gọn gàng rủ xuống hai bên má, nhìn qua vừa ngoan ngoãn vừa dịu dàng.

Phía dưới lớp vang lên một tràng pháo tay.

“Có bạn mới kìa, hoan nghênh, hoan nghênh!”

“Từ Khê Thành tới hả? Xa thế cơ á! Nhưng mà bạn mới dễ thương quá trời, nhìn là muốn nựng liền!”

Bỗng dưng từ cuối lớp vang lên giọng một nam sinh đầy trêu chọc: “Thưa cô, cô chắc đây là học sinh mới, chứ không phải nhóc con mới vào cấp hai đi nhầm lớp à?”

Vừa dứt lời, cả lớp liền cười ồ lên, mấy nam sinh còn hú hét ầm ĩ theo.

Da mặt Diêu Thư vốn mỏng, bị mọi người cười như thế, hai má bỗng đỏ bừng cả lên.

Thật ra, lúc còn học ở Khê Thành, chiều cao của cô cũng thuộc hàng trung bình trong lớp.

Tới Lê Thành rồi, cô mới phát hiện mọi người ở đây ai cũng cao lớn, làm cô trông càng thêm nhỏ bé.

“Trật tự!” Cô Giang vỗ vỗ bàn: “Thẩm Trạch Thiêm! Em còn làm loạn trật tự lớp học nữa thì đứng ra sau cho tôi!”

“Vâng, thưa cô.” Nam sinh kia cố nhịn cười đáp lời.

Cô Giang rõ ràng đã quen với dáng vẻ cà lơ phất phơ này của cậu, cũng chẳng buồn quản nữa, quay sang nói với Diêu Thư: “Nào, em hãy tự giới thiệu về bản thân với các bạn đi.”

Diêu Thư gật đầu.

“Chào mọi người, mình tên là Diêu Thư, đến từ Khê Thành, sau này sẽ cùng học tập với các bạn.”

Giọng cô vừa nhẹ nhàng vừa nhỏ.

Thanh âm rất nhanh bị gió ngoài hành lang thổi tan.

“Diêu cái gì cơ? Nói nhỏ vậy, nghe không rõ luôn đó.”

Lại là giọng nam sinh ban nãy.

Diêu Thư liền nâng cao giọng hơn một chút: “Chào mọi người, mình tên là Diêu Thư.”

“Cái gì cái gì Thư cơ?”