Chương 13

Suy nghĩ một lát, Diêu Thư chợt nhớ ra điều gì, vội nói tiếp: “Chuyện bên phía ông nội Bùi, cháu sẽ giải thích rõ ràng với ông nội. Là bản thân cháu muốn ở ký túc xá, không liên quan đến chú, chú không cần lo ông sẽ trách đâu ạ.”

Bùi Nghiên Thừa cúi người lấy một điếu thuốc từ hộp, dùng tay che lại châm lửa.

Anh tựa người vào ghế sofa, chậm rãi nhả ra một vòng khói thuốc, trong làn khói lượn lờ, anh chợt nâng mắt nhìn về phía cô.

“Em suy nghĩ thật đúng là chu đáo nhỉ.”

Diêu Thư không hiểu sao tim lại thoáng bối rối.

“Cháu chỉ không muốn... làm phiền đến chú.”

Điếu thuốc trên tay lặng lẽ cháy, giọng nói Bùi Nghiên Thừa thản nhiên vang lên: “Em thật sự đã gây cho tôi không ít phiền phức.”

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng khi nghe trực tiếp như vậy, trong lòng cô vẫn không khỏi cảm thấy mất mát.

Diêu Thư cúi đầu, chẳng biết nên nói gì để che giấu sự khó xử khó nói thành lời lúc này.

“Cảm ơn chú, cảm ơn chú đã chăm sóc cháu, cảm ơn ạ.”

Cứ nói thêm vài câu cảm ơn đi.

Bùi Nghiên Thừa hít một hơi thuốc, nói ngắn gọn: “Về phòng đi.”

Diêu Thư hơi ngẩn ra.

“Về ngủ đi.”

“A... vâng ạ.”

“Vậy... chú ngủ ngon ạ.”

Cánh cửa phòng khép lại cùng một tiếng “cạch”, phòng khách rộng lớn một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.

Tiếng bước chân kỳ quặc của cô bé khi mang đôi dép lê quá khổ vẫn còn vang vọng lờ mờ.

Bùi Nghiên Thừa vẫn dựa người vào ghế sofa.

Tàn thuốc lập lòe, điếu thuốc trong tay anh đã cháy hết một nửa.

Không biết đã trôi qua bao lâu, tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên.

Bùi Nghiên Thừa thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn, dụi điếu thuốc vào gạt tàn, nghiền tắt: “Có chuyện gì?”

Đầu dây bên kia, giọng Chu Diệu đầy hào hứng: “Bùi tổng! Những thứ anh bảo tôi mua, tôi đã chuẩn bị đầy đủ cả rồi! Bây giờ có cần tôi mang tới cho anh luôn không?”

“Không cần đâu.”

“Không sao đâu sếp, tuy giờ cũng khá muộn rồi nhưng được chạy việc giúp anh là vinh hạnh của tôi, anh không cần lo cho tôi!”

“Tôi nói không cần rồi mà.” Bùi Nghiên Thừa xoa nhẹ ấn đường.

Giọng Chu Diệu đầy tự hào, tiếp tục nói: “Tôi đã chuẩn bị lượng dùng cho nửa năm rồi đấy ạ. Miếng dán giữ nhiệt, thuốc điều hòa kinh nguyệt gì đó đủ cho bốn năm tháng không thành vấn đề.”

“Đặc biệt còn có cái loại trà hòa tan "Nguyệt Nguyệt An" ấy, tôi cố tình chọn vị dâu mà các cô gái đều thích, đảm bảo cô bé nhà anh sẽ thích!”

Bùi Nghiên Thừa bỗng nhiên cảm thấy l*иg ngực mình bực bội khó chịu. “Cậu giữ lại tự từ từ mà uống đi.”

.

Trận mưa kéo dài suốt mấy ngày ở thành phố Lê rốt cuộc cũng ngừng lại.

Ngày khai giảng, trời quang hơn một chút, tầng mây che khuất một nửa vầng mặt trời mờ ảo.

Ngày đầu tiên, chính là Bùi Nghiên Thừa đưa cô tới trường.

Trường Trung học số 3 thành phố Lê là ngôi trường tư thục tốt nhất toàn thành phố, có chất lượng giáo dục ưu tú và đội ngũ giáo viên hùng hậu nhất. Trong năm năm gần đây, tỷ lệ đỗ đại học của trường luôn đạt 100%.

Khối 12 vốn luôn khai giảng sớm hơn khối 10 và 11 nửa tháng, thế nên lúc này trong khuôn viên trường chỉ có vài ba học sinh tụm lại đi dọc trên con đường rợp bóng cây.

Đồng phục của họ đều là màu xanh lam xen trắng, toát lên nét thanh xuân tràn đầy sức sống.

Diêu Thư chưa nhận đồng phục nên cô mặc một chiếc váy trắng dài tới đầu gối, bước đi giữa đám đông học sinh trông có phần hơi nổi bật.

Cô theo sát phía sau Bùi Nghiên Thừa, tò mò quan sát xung quanh sân trường.

Sau khi Bùi lão gia đón Diêu Thư về từ thành phố Khê, ông đã nhanh chóng giúp cô làm xong thủ tục chuyển trường.

Chỉ là lúc đó ông cụ vốn dự định để Diêu Thư ở tại biệt thự Lộc Viên, vì vậy cũng không đăng ký cho cô ở nội trú tại trường.

Cô giáo Giang là giáo viên chủ nhiệm lớp 12-5, nghe cô học sinh chuyển trường mới nói muốn xin ở ký túc xá, có chút khó xử.