Chu Diệu nghĩ mình lại vô ý chọc giận sếp, căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.
Bùi Nghiên Thừa: “Con gái tới kỳ sinh lý, phải chăm sóc thế nào?”
Câu hỏi này khiến Chu Diệu bất ngờ trở tay không kịp. Nhưng dù sao anh ta cũng có bạn gái quen đã năm năm, về phương diện này cũng tương đối hiểu biết.
“Quan trọng nhất khi con gái tới kỳ sinh lý chính là giữ ấm tốt, có thể dùng túi chườm ấm hoặc miếng dán giữ nhiệt. Nếu bị đau bụng thì uống một ít thuốc điều hòa, tình trạng sẽ tốt hơn rất nhiều.”
Bùi Nghiên Thừa đột nhiên mở miệng nói tiếp: “Những thứ cậu vừa nhắc, chuẩn bị giúp tôi một phần.”
Chu Diệu ngẩn người nửa ngày vẫn chưa tỉnh táo lại: “Vâng! Bùi tổng!”
Bùi Nghiên Thừa liếc nhìn anh ta một cái, không nói thêm gì nữa.
Lúc quay trở về Hoa Ngự Cảnh, vừa mở cửa vào nhà, anh liền nhìn thấy trong nhà vẫn còn bật sáng một ngọn đèn.
Ánh đèn được chỉnh tối hơn một chút, giống như đặc biệt để lại cho anh.
Bùi Nghiên Thừa cởϊ áσ vest đi vào trong, nhìn thấy từ căn phòng của cô bé hắt ra ánh đèn lờ mờ.
Đúng lúc này, Diêu Thư từ bên trong mở cửa bước ra.
Cô hơi ngẩn người một chút: “Chú ạ.”
Bùi Nghiên Thừa liếc mắt nhìn cô, giọng rất thản nhiên: “Mấy giờ rồi mà còn chưa ngủ?”
Diêu Thư hơi ngượng ngùng, kéo nhẹ khóe miệng.
“Đừng thức khuya.” Anh nói.
“Vâng, cháu biết rồi.”
Thái độ cô bé rất thành khẩn, Bùi Nghiên Thừa không truy cứu thêm nữa, cởi cà vạt, đi đến ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách.
Anh đưa một tay lên chống trán, nhẹ nhàng xoa xoa ấn đường, vẻ mặt thoáng chút mệt mỏi.
Trong tầm mắt anh xuất hiện đôi tay nhỏ nhắn trắng trẻo, đang bưng một cốc nước.
“Cháu cho thêm mật ong, rất ngọt, cũng có thể giải rượu.”
Bùi Nghiên Thừa chăm chú nhìn vào đôi mắt cô trong khoảng ba giây, rồi mới đưa tay nhận lấy cốc nước, nhẹ nhàng uống một ngụm nhỏ.
Thật sự rất ngọt.
Cô gái nhỏ mặc một bộ đồ ngủ rộng thùng thình, để lộ ra một đoạn mắt cá chân nhỏ nhắn mảnh khảnh.
Nhìn xuống thêm nữa, là đôi dép lê màu trắng rõ ràng không vừa chân.
Chỗ ở của anh vốn chẳng bao giờ có phụ nữ tới, đương nhiên trong nhà cũng không chuẩn bị đồ dùng cho phụ nữ.
Mấy đôi dép dùng một lần này vẫn là do dì giúp việc khi dọn dẹp đặt vào.
Nhưng chúng đều là cỡ dành cho nam giới.
Cô bé này lại quá nhỏ nhắn, đôi dép lê mang vào chân cô rộng đến mức hơi kỳ quặc.
Anh cũng không hiểu nổi cô làm cách nào có thể đi lại được với đôi dép này.
Bùi Nghiên Thừa thu lại ánh mắt: “Ngày mai tôi sẽ bảo người chuẩn bị cho em một đôi dép đi trong nhà, cùng với một số đồ dùng sinh hoạt khác. Em còn thiếu gì nữa thì nói với tôi.”
“Không cần đâu ạ...”
Diêu Thư nói nhỏ: “Cảm ơn chú, nhưng thật ra không cần phiền phức thế đâu ạ. Dù sao thì cháu cũng sắp chuyển đi rồi...”
“Chuyển đi?”
Bùi Nghiên Thừa có phần ngạc nhiên, ngước mắt nhìn cô.
Từ nhỏ đến lớn, cô vốn không thích nói chuyện lắm. Người khác thường đánh giá cô là quá hướng nội. Nhưng đa phần sự im lặng này cũng giúp cô giỏi hơn trong việc nhìn sắc mặt người khác.
Thật ra, ngay từ ngày đầu tiên cô xách vali hành lý tới Hoa Ngự Cảnh, cô đã biết người đàn ông này không thích mình.
Cô chỉ là một phiền phức nhỏ bị ông nội Bùi nhét vào tay anh, có muốn vứt bỏ cũng không xong.
Cô không muốn gây thêm rắc rối cho anh nữa.
Diêu Thư nói: “Trước đây ông nội Bùi đã làm xong thủ tục chuyển trường cho cháu rồi, sau khi khai giảng cháu sẽ xin nhà trường được ở ký túc xá. Chờ trường sắp xếp giường xong, cháu sẽ chuyển đi ngay ạ.”
Bùi Nghiên Thừa đặt chiếc cốc thủy tinh lên bàn trà, phát ra tiếng động không nhẹ cũng chẳng nặng.
Lông mi Diêu Thư vô thức run nhẹ một chút.
“Sao vậy, em cảm thấy tôi chăm sóc em không được tốt à?”
Nghe thế, Diêu Thư hơi mở to mắt, lúng ta lúng túng giải thích: “Không phải đâu ạ, chú Bùi đối xử với cháu rất tốt, cũng rất quan tâm cháu mà...”
Chẳng hiểu sao, cô cứ cảm giác bầu không khí lúc này có chút kỳ lạ.
Giọng nói cô càng lúc càng nhỏ dần, cuối cùng chẳng còn chút âm thanh nào nữa.
Hai bên cứ thế im lặng.