Chương 10

Diêu Thư đang chăm chú xem tin tức, bỗng nhiên cảm thấy cổ mình lành lạnh.

Cô quay đầu lại mới phát hiện một cậu bé đang cầm súng nước bắn về phía mình.

Giờ này đang là lúc trung tâm thương mại bước vào cao điểm khách hàng đầu tiên trong ngày, khắp nơi đều đông nghịt người. Diêu Thư không thấy mẹ của cậu bé đâu, cô hơi cau mày, bước dịch sang bên cạnh một chút.

Nhưng cậu bé kia lại tiếp tục bắn nước vào người cô.

Diêu Thư dịu giọng nhắc nhở cậu bé: “Bạn nhỏ, không được phun nước vào người khác như vậy, đó là hành động bất lịch sự, biết chưa nào?”

Ai ngờ cậu bé không những chẳng chịu dừng lại, trái lại còn ngày càng nghịch ngợm hơn, liên tục bắn nước về phía cô.

Cậu bé vừa cười vừa làm mặt quỷ với cô.

Bất ngờ, cổ tay Diêu Thư bị nắm lấy, một lực kéo cô về phía sau...

Ngay lập tức, mùi thuốc lá lạnh lùng khô ráo quen thuộc len vào chóp mũi.

Là Bùi Nghiên Thừa đang che chở cô ở phía sau mình.

Cậu bé nhìn thấy Bùi Nghiên Thừa lập tức rụt cổ lại, lùi về sau một bước.

Bị che chở phía sau, Diêu Thư ngẩn người ra một chút, chỉ nghe thấy giọng nói không rõ vui giận của người đàn ông vang lên từ phía trước.

“Lại đây, xin lỗi đi.”

Cậu bé kia tính tình bướng bỉnh, ngẩng cao cằm lên, nhất quyết không chịu mở miệng.

Chẳng biết từ lúc nào, Bùi Nghiên Thừa đã lấy ra một chai nước, mở nắp rồi đặt vào tay Diêu Thư.

Đầu óc Diêu Thư bị nghẽn mất vài giây, nhìn chăm chú vào chai nước trong tay, rồi ngước lên nhìn anh với vẻ khó hiểu.

“Hắt trả lại.”

Diêu Thư: “...”

“Chú... chú đang đùa cháu sao?”

Bùi Nghiên Thừa không chút biểu cảm: “Em thấy tôi giống đang đùa lắm à?”

Diêu Thư ngẩng đầu nhìn anh, nhất thời không biết làm thế nào.

Cô lớn thế này rồi, thật sự phải đi so đo tính toán với một đứa trẻ sao?

Ngay lúc ấy, cậu bé đổi hướng, lại giơ súng nước lên phun về phía cô, Diêu Thư tránh không kịp, lại bị ướt thêm lần nữa.

Ánh mắt Bùi Nghiên Thừa phủ xuống một tầng u ám.

Anh bước nhanh đến, đoạt lấy khẩu súng nước từ tay cậu bé.

Chỉ vài động tác, anh tháo rời phần bình chứa nước của khẩu súng, đổ sạch nước bên trong ra ngoài.

Trong lúc nhét khẩu súng rỗng không trở lại tay cậu bé, giọng nói Bùi Nghiên Thừa đầy vẻ cảnh cáo: “Không biết chơi thì đừng chơi nữa.”

Diêu Thư: “...” Ngơ ngác đến ngẩn người.

Cậu bé nhìn cái bình chứa trống không trong tay, lần này muốn phun thêm một giọt nước cũng không thể nữa rồi.

Sững sờ mất ba giây, cậu bé lập tức òa lên khóc.

Nghe tiếng khóc, lúc này mẹ của cậu bé mới thong thả chạy tới: “Bảo Bảo, làm sao thế? Sao lại khóc rồi?”

Vừa dỗ dành con, người mẹ vừa lớn tiếng với Bùi Nghiên Thừa: “Người này sao lại vậy chứ, thấy con nhà tôi dễ ăn hϊếp lắm sao?”

Diêu Thư thầm nghĩ lần này tiêu rồi, vừa định tiến lên xin lỗi hòa giải, lại nghe thấy Bùi Nghiên Thừa mở miệng: “Con nhà cô dễ ăn hϊếp hay không tôi chẳng có hứng thú biết.”

“Nhưng nhóc nhà tôi thì không phải là người tùy tiện để kẻ khác bắt nạt.”

Diêu Thư ngẩn người.

Trong khoảnh khắc im lặng ấy, cô nghe thấy rõ tiếng tim mình đập thình thịch.

Nhóc nhà anh...

Lúc này mẹ của cậu bé mới để ý thấy cô gái nhỏ vẫn luôn được người đàn ông bảo vệ phía sau lưng.

Chiếc váy của cô gái bị ướt một mảng lớn, tóc cũng đã bị ướt ít nhiều. Người mẹ lập tức nghiêm giọng chất vấn cậu bé: “Chuyện này là sao hả? Con có phải đã phun nước vào người chị gái này rồi không?”

Cậu bé rụt rè gật đầu.

“Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi! Súng nước không được phép phun vào người khác! Mau xin lỗi chị đi!”

Cậu bé bị mẹ nghiêm khắc dọa sợ, chậm chạp bước tới trước mặt Diêu Thư, nói một tiếng “xin lỗi”.

Người mẹ cũng nói thêm vài câu xin lỗi nữa rồi dẫn cậu bé rời đi.

“Cảm ơn chú.” Diêu Thư cúi đầu nói nhỏ.

Bùi Nghiên Thừa không nói gì, nhận lấy túi đồ mua sắm trên tay cô, nói bằng giọng hơi khinh khỉnh: “Thật có tiền đồ, mới tí tuổi đã để một đứa trẻ con bắt nạt.”

“Hả?” Diêu Thư không nghe rõ, chớp mắt ngơ ngác nhìn anh.

Ánh mắt vừa trong trẻo vừa sáng ngời của cô bé khiến anh thoáng thất thần trong khoảnh khắc. Anh nhớ lại vừa rồi Bùi lão gia ở đầu dây bên kia cứ hết lần này đến lần khác nhắc nhở rằng anh phải chăm sóc cô cho thật tốt, nhất định phải chăm sóc thật tốt.

“Không có gì.”

Bùi Nghiên Thừa đưa tay ra, nhưng giữa không trung lại thoáng khựng lại.

Sau tiếng thở dài thật nhẹ, cuối cùng bàn tay vẫn đặt lêи đỉиɦ đầu cô gái nhỏ.

Rất nhẹ nhàng xoa xoa một chút.