Giữa hè oi bức, hoàng hôn ở thành phố Lê nóng nực đến khó chịu.
Trước cơn giông ngột ngạt, mây đen áp xuống rất thấp, làn gió lùa qua hành lang cuốn theo chút hơi ẩm.
Diêu Thư ngồi bên bàn, cúi đầu làm bài toán, từng bước giải trên quyển bài tập được viết rất ngay ngắn.
Hoàn thành đáp án câu cuối cùng, cô giơ tay lên dụi dụi đôi mắt có phần hơi căng mỏi, rồi ngước nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời đã tối dần, biệt thự phong cách Trung Quốc của Bùi gia đã sáng đèn rực rỡ.
Đối với cô, nơi này rất xa lạ.
Năm mười tuổi, ba mẹ cô qua đời vì tai nạn giao thông, cô được đưa đến thị trấn Cấp Thủy thuộc thành phố Khê, sống cùng bà ngoại. Bà ngoại đã lớn tuổi, sức khỏe luôn không tốt.
Một tuần trước, bà ngoại qua đời vì bệnh.
Cô lại được Bùi lão gia đưa tới thành phố này.
Trước lúc ra đi, bà ngoại nói rằng Bùi lão gia là bạn cũ của bà, là một người rất tốt, rất rất tốt.
Sau này phải ngoan ngoãn nghe lời Bùi lão gia.
Nghĩ đến đây, hốc mắt Diêu Thư hơi cay, nhưng chưa kịp cảm thấy đau buồn, ngoài cửa bất chợt vang lên một tiếng “choang” rất lớn.
Đó là âm thanh đồ vật rơi xuống vỡ tan, kèm theo tiếng kêu đầy kinh ngạc của dì Sầm.
Đầu bút Diêu Thư khựng lại, cô vội vàng đứng dậy ra ngoài xem thử.
“Cô chủ Thư.”
Dì Sầm đang cúi người nhặt những mảnh sứ vỡ trên mặt đất, thấy cô bước ra thì mỉm cười với cô, những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng cong cong theo.
Bà là người giúp việc Bùi gia, hiền hậu và thân thiện, Diêu Thư luôn có thể nhìn thấy bóng dáng của bà ngoại trên người bà.
“Cháu xem dì này, già rồi động tác cũng vụng về, không cẩn thận lại làm vỡ mất một bộ ấm trà sứ trắng, có phải làm cháu giật mình rồi không?”
Diêu Thư lắc đầu.
Cô ngồi xổm xuống, giúp dì cùng nhặt những mảnh vỡ: “Dì Sầm, để cháu giúp dì.”
“Ấy... không cần đâu, dì tự làm được rồi, coi chừng lại cứa vào tay cháu.”
“Không sao đâu ạ.” Giọng nói Diêu Thư nhẹ nhàng nhỏ xíu: “Cháu sẽ cẩn thận một chút, sẽ không bị thương đâu.”
Dì Sầm nhìn cô bé đang cúi đầu cẩn thận nhặt từng mảnh sứ vỡ, trong lòng bỗng mềm mại hẳn đi.
Cô bé đến từ miền Nam này ngày thường rất ít nói, cả ngày cũng chỉ trốn trong phòng làm bài tập.
Nhưng quả thật là một đứa trẻ rất ngoan.
Nghe nói khí hậu và đất đai ở thành phố Khê nuôi dưỡng con người rất tốt.
Xem ra câu này thật sự chẳng sai chút nào.
Cô bé rất xinh đẹp, làn da mịn màng trắng trẻo, đường nét ngũ quan mang vẻ thanh tú dịu dàng của thiếu nữ Giang Nam.
Giọng nói cũng nhỏ nhẹ dịu dàng, thật sự khiến người ta không khỏi thương mến.
Dì Sầm vừa cười vừa nói: “Tối nay Bùi tiên sinh sẽ về nhà cũ, dì định lấy một bộ ấm trà mới ra, ai ngờ tay chân vụng về lại làm vỡ mất.”
“Bùi tiên sinh?” Diêu Thư hơi ngẩn ra.