Chap 6:
Rời khỏi nhà hàng, gió đêm se lạnh lướt qua khiến Dung Ly khẽ nheo mắt. Cậu kéo cổ áo lại gần hơn, nhưng hơi lạnh vẫn len lỏi vào từng khe hở trên làn da. Dung Mặc đứng cạnh xe, mở cửa, giọng nhẹ nhàng:
"Anh đưa em về trường."
Dung Ly thoáng liếc nhìn anh, ánh mắt như mặt nước phẳng lặng, không gợn sóng. Cậu không từ chối, chỉ lặng lẽ bước vào xe. Trên đường đi, đèn đường vẽ lên những vệt sáng mờ ảo trên cửa kính. Dung Mặc thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu, ánh mắt như có điều muốn nói nhưng cuối cùng chỉ đành im lặng.
Xe chậm rãi dừng trước cổng trường. Dung Ly tháo dây an toàn, quay sang nhìn Dung Mặc, giọng cậu bình tĩnh như mọi khi:
"Anh về đi. Em vào đây."
Dung Mặc nhìn cậu thật lâu, đôi mắt như muốn nhìn xuyên vào tâm tư của người đối diện. Sau vài giây, anh khẽ gật đầu, giọng dịu dàng khàn khàn mang theo chút gì đó khó nắm bắt:
"Ừ. Khi nào có thời gian thì gọi cho anh."
"Được rồi, em biết rồi." Dung Ly cong môi, một nụ cười cực nhạt:
Cậu mở cửa xe, bước xuống, bóng dáng gầy mảnh nhanh chóng hòa vào màn đêm. Dung Mặc vẫn ngồi đó, ánh mắt dõi theo đến tận khi cậu khuất hẳn. Một tiếng thở dài rất khẽ vang lên trong xe trước khi động cơ khởi động, rất nhanh rồi biến mất.
Ký túc xá vẫn còn sáng đèn. Dung Ly mở cửa phòng 208, ngay lập tức, âm thanh ồn ào ùa vào tai.
Lương Vỹ ngồi khoanh chân trên giường, lướt điện thoại, thỉnh thoảng bật cười vì một video nào đó. Tô Vân Khải vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, tay cầm quyển tạp chí thể thao, dựa vào đầu giường. Vũ Nhiên Phong đã cuộn trong chăn nhưng vẫn cầm sách đọc, đôi mắt mơ màng vì buồn ngủ.
Nghe tiếng cửa mở, Lương Vỹ ngẩng đầu, nhướng mày trêu chọc:
"Về rồi à? Hai anh em tình cảm ghê nha, ăn lâu dữ."
Dung Ly không đáp, chỉ lặng lẽ cởϊ áσ khoác, treo lên ghế.
Bỗng, Tô Vân Khải cau mày, ánh mắt dừng lại trên vạt áo cậu:
"Sao áo cậu rách vậy?"
Cả phòng chợt yên lặng.
Bàn tay đang đặt trên ghế của Dung Ly khựng lại trong một thoáng. Cậu quên mất một chuyện… Áo có thể giặt sạch, nhưng dấu vết rách do lưỡi dao cắt thì không thể biến mất như vết thương trên da.
“Gì đây? Cậu đánh nhau à?”
Dung Ly giật lại tay áo, giọng điệu vẫn bình tĩnh như thường ngày:
“Không cẩn thận bị quẹt trúng.”
“Quẹt trúng?” Tô Vân Khải, người vừa mới xong còn dựa vào đầu giường nghịch tạp chí, giờ cũng ngẩng lên, nhíu mày nhìn cậu.
“Quẹt kiểu gì mà rách cả áo thế kia?”
Dung Ly chỉ lười biếng tựa vào đầu giường, hờ hững nói:
“Đi ngủ đi.”
Lương Vỹ bĩu môi, vẫn còn nghi ngờ nhưng thấy thái độ không muốn nói của cậu thì đành miễn cưỡng bỏ qua.
Cậu không muốn giải thích. Không phải vì có gì cần giấu giếm, mà là... cậu không biết nên giải thích thế nào. Nếu không cẩn thận, có thể khiến họ gặp nguy hiểm.
Tô Vân Khải cũng không nói thêm, nhưng trước khi nằm xuống, anh vẫn nghiêm túc dặn dò:
“Có gì thì nói, đừng tự chịu một mình.”
Dung Ly hơi ngước mắt lên nhìn anh, ánh sáng từ đèn bàn hắt lên khuôn mặt bình tĩnh của Tô Vân Khải, khiến đường nét của anh trông càng thêm rõ ràng.
Một người lúc nào cũng phóng khoáng như vậy, nhưng đôi khi lại cực kỳ nhạy cảm với cảm xúc của người khác.
Dung Ly chớp mắt, cảm thấy trong lòng có chút dao động, nhưng cậu không đáp, chỉ lặng lẽ kéo chăn lên cao hơn.
Khẽ gật đầu như đồng ý với ba người kia. Thấy chủ đề này sắp trôi qua, Dung Ly dứt khoát kéo chăn lên, nhắm mắt lại, không để lại bất kỳ cơ hội nào cho bọn họ tiếp tục truy hỏi.
Ánh sáng từ chiếc đèn bàn vẫn hắt lên tường, nhưng rất nhanh sau đó, nó cũng bị tắt đi.
Bên ngoài, đêm khuya tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ.
Mùa thi cuối kỳ nhanh chóng đến gần, không khí trong trường cũng trở nên căng thẳng hơn hẳn. Các sinh viên ai cũng tất bật ôn tập, ngay cả những người bình thường lười biếng nhất cũng không dám lơ là.
Trong phòng 208, Lương Vỹ và Tô Vân Khải đều vùi đầu vào sách vở. Lương Vỹ cầm bút chì gõ gõ lên trán, miệng không ngừng lẩm bẩm công thức, nhưng cứ được một lúc lại buông bút nằm vật ra giường, gào lên:
"Trời ạ! Sao mấy cái này khó vậy chứ?"
Tô Vân Khải từ tốn lật sách, liếc nhìn cậu ta:
"Cậu có ôn đâu mà than?"
"Tôi có ôn! Nhưng càng ôn càng rối!"
Dung Ly ngồi bên cạnh, tay chống cằm lật sách. Cậu không tham gia vào cuộc đối thoại, chỉ nhàn nhạt nhìn những dòng chữ trước mặt.
Không giống như Lương Vỹ và Tô Vân Khải, với nền tảng kiến thức của cậu, việc ôn tập đối với Dung Ly chỉ là thủ tục. Cậu đọc lướt một lượt là có thể nắm chắc nội dung, không cần phải vắt óc ghi nhớ.
Vũ Nhiên Phong vẫn ngồi yên lặng bên bàn học, lật sách một cách thong thả. Trong bốn người, anh là người duy nhất có thể khiến kỳ thi trông giống như một việc bình thường chứ không phải một trận chiến sinh tử.
Không khí trong trường lắng xuống đôi chút khi kỳ nghỉ Tết đến gần. Tuy nhiên, vì chỉ được nghỉ ba ngày và ngay sau đó là bài kiểm tra, nhiều sinh viên quyết định ở lại để ôn tập thay vì về nhà.
Trong phòng 208, không ai có ý định rời trường. Lương Vỹ than vãn:
"Ba ngày thì làm được gì chứ? Về đến nhà lại bị bắt đi họp mặt họ hàng, ăn uống chúc Tết các kiểu, chắc chắn không có thời gian học!"
Tô Vân Khải gật gù đồng tình:
"Nếu về nhà mà không động vào sách vở, sau Tết kiểm tra thế nào cũng tiêu đời."
Vũ Nhiên Phong thì chỉ bình tĩnh lật sách, không tham gia vào cuộc trò chuyện.
Dung Ly lặng lẽ ngồi một góc, nghe nhưng không bình luận gì. Cậu không quan tâm lắm đến kỳ nghỉ, cũng không có cảm giác tiếc nuối khi không được về nhà.
Từ khi trở lại thế giới này, mẹ cậu đã gọi cho cậu vài lần, giọng nói vẫn dịu dàng như trong ký ức. Bà hỏi han cuộc sống của cậu, lo lắng việc cậu có ăn uống đầy đủ không, có bị áp lực khi học vượt cấp hay không.
Dung Ly vẫn đáp lại từng câu, giọng điệu không lạnh nhạt nhưng cũng không quá thân thiết.
Có lẽ, cậu vẫn chưa hoàn toàn quen với sự quan tâm này.
Trước kỳ nghỉ, không khí ôn tập trong trường vẫn căng thẳng, nhưng điều đó không ngăn cản được những tin đồn lan truyền khắp nơi.
Hôm nay, khi vừa mở điện thoại, Dung Ly liền thấy một bài báo về Triệu Huyền Thiên trên trang tin tức.
[Triệu tổng của Tập đoàn Triệu Uyển xuất hiện tại sự kiện từ thiện, phong thái đĩnh đạc thu hút mọi ánh nhìn]
Bức ảnh đi kèm là hình ảnh hắn trong bộ âu phục đen, gương mặt lạnh nhạt nhưng lại khiến người ta khó rời mắt.
Dung Ly lướt qua không dừng lại quá lâu. Cậu không bất ngờ khi có tin tức về hắn, dù gì thân phận và địa vị của Triệu Huyền Thiên cũng khiến hắn trở thành tâm điểm chú ý của giới truyền thông.
Nhưng điều khiến cậu để ý là một bài đăng khác đang được bàn tán sôi nổi trên diễn đàn trường.
Tiêu đề bài viết đầy tính kí©h thí©ɧ:
[Một số người trông có vẻ thanh cao nhưng thật ra đời tư vô cùng bẩn thỉu!]
Nội dung bài đăng không chỉ đích danh ai, nhưng cách hành văn lại đầy ẩn ý, nhắm đến một người có "bề ngoài lạnh nhạt, nhưng thực chất dựa vào nhan sắc để tiếp cận nhân vật lớn".
Chưa cần suy đoán nhiều, Dung Ly đã biết bài đăng này đang nhắm vào ai.
Không ngoài dự đoán, phần bình luận bên dưới đã có người nhắc đến tên cậu:
[Người đăng ẩn danh 1]: Tôi nhớ có người nào đó gần đây được chú ý khá nhiều... có khi nào là cậu ta không?
[Người đăng ẩn danh 2]: Không ngờ luôn đó, nhìn mặt thì có vẻ sạch sẽ, ai ngờ…
[Người đăng ẩn danh 3]: Haha, bình thường giả bộ lạnh lùng, ai ngờ là loại người này?
Mặc dù cũng có người phản bác, nhưng những lời đồn đãi tiêu cực luôn lan nhanh hơn những lời biện hộ.
Dung Ly cầm điện thoại, mặt không biểu cảm.
Cậu không cần đoán cũng biết ai là người đứng sau bài viết này.
Bạch liên hoa lại giở trò.
Trời về chiều, ánh nắng nhuộm vàng những dãy hành lang dài trong khuôn viên trường. Sinh viên vẫn còn đang bận rộn ôn tập trong thư viện hoặc ký túc xá, nên trên con đường nhỏ phía sau tòa nhà giảng đường, gần như không có ai qua lại.
Dung Ly không cố ý đến đây, chỉ là trên đường về phòng, cậu muốn đi đường tắt nên mới rẽ qua lối này.
Nhưng vừa bước đến một khúc cua, cậu đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Vọng Thư.
Hôm nay hắn ta ăn mặc khá giản dị, áo len trắng kết hợp với quần jean, nhìn qua vẫn giữ nguyên dáng vẻ thư sinh vô hại như trước. Nhưng khi nhìn thấy Dung Ly, ánh mắt hắn ta khẽ lóe lên một tia sáng tính toán.
Một giây sau, Vọng Thư nở một nụ cười nhẹ nhàng, như thể tình cờ gặp lại một người quen:
“Dung Ly? Trùng hợp thật.”
Dung Ly liếc mắt nhìn hắn ta, nhưng không có ý muốn nói chuyện. Cậu chỉ định lướt qua, nhưng chưa kịp đi, Vọng Thư đã bước lên chặn đường, cười đến ôn hòa:
“Cậu có thấy bài đăng trên diễn đàn không?”
Dung Ly dừng lại, nhướng mày nhàn nhạt.
“Có.”
Vọng Thư cười nhẹ, giọng điệu mang theo chút tiếc nuối giả tạo:
“Thật đáng tiếc, không biết ai lại có ác ý với cậu như vậy. Nhưng mà…”
Hắn ta dừng lại, cúi đầu thở dài, sau đó ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Dung Ly, giọng nói mang theo chút mỉa mai:
“Chuyện này cũng không phải vô căn cứ, đúng không?”
Vọng Thư không hề nao núng. Nhìn thấy nơi này không có ai, chắc chắn cũng không có máy quay hay thiết bị ghi âm nào, hắn ta dứt khoát bỏ luôn vẻ ngoài ngoan ngoãn.
Khóe môi hơi nhếch lên, nụ cười vẫn còn đó, nhưng ánh mắt đã không còn chút dịu dàng nào nữa.
“Tôi nói này, Dung Ly.”
Hắn ta chậm rãi mở miệng, giọng nói thấp xuống, xen lẫn sự trào phúng và châm chọc:
“Cậu tưởng chỉ cần giả bộ lạnh lùng, xa cách là có thể che giấu được cái quá khứ không sạch sẽ của mình sao?”
Dung Ly vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, không tức giận, không phản bác, cũng không lộ ra chút phản ứng nào.
Vọng Thư nhìn cậu như vậy, ánh mắt càng trở nên tối tăm hơn.
“Hay là…” Hắn ta nghiêng đầu, chậm rãi nói, “Cậu nghĩ mình có thể bám vào Triệu tổng, nên mới không thèm để tâm?”
Dung Ly vốn không định phí lời với Vọng Thư, nhưng khi nghe nhắc đến Triệu Huyền Thiên, hình ảnh người đàn ông ấy chợt hiện lên trong tâm trí cậu.
Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng. Ánh mắt thâm sâu khó đoán. Lời nói trầm ổn nhưng luôn ẩn chứa một loại uy nghiêm vô hình.
Người như hắn, chẳng lẽ lại để tâm đến mấy tin đồn nhảm này?
Nghĩ đến đây, Dung Ly thu lại suy nghĩ, ánh mắt rơi xuống gương mặt đang tràn đầy chế giễu của Vọng Thư.
Cậu không nói gì, chỉ nhàn nhạt nhìn đối phương, như đang chờ xem hắn ta còn muốn giở trò gì.
Vọng Thư thấy cậu không phản ứng, ánh mắt thoáng hiện lên chút khinh thường. Hắn ta mỉm cười, nhưng giọng điệu lại càng ngày càng cay nghiệt:
“Cậu tưởng mình là ai chứ? Một kẻ chẳng có gì trong tay, lại nghĩ có thể đứng ngang hàng với những người như Triệu tổng sao?”
Hắn ta dừng một chút, sau đó chợt cong môi:
“À… nhưng cũng đúng. Xuất thân như cậu, lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn, từ nhỏ đã không được dạy dỗ đàng hoàng, việc làm ra mấy chuyện bẩn thỉu cũng chẳng có gì lạ…”
Lời còn chưa dứt.
Không khí đột nhiên lạnh xuống.
Trong một khoảnh khắc, Vọng Thư cảm thấy cả người như bị một luồng áp lực vô hình đè nặng. Hắn ta theo bản năng ngẩng đầu lên, vừa hay đối diện với ánh mắt của Dung Ly.
Chỉ là… đôi mắt ấy giờ đây không còn bình thản như trước nữa.
Con ngươi đen láy dần bị một màu đỏ thẫm bao trùm.
Sát ý cuộn trào, tựa như một con thú hoang vừa bị khıêυ khí©h đến cực hạn, chỉ chực chờ nhào lên xé nát con mồi trước mặt.
Cảm giác bị bao phủ bởi sát khí lạnh lẽo khiến Vọng Thư cứng đờ cả người. Hắn ta vô thức lùi lại một bước, sống lưng chạm vào bức tường phía sau, không còn đường lui.
Dung Ly không nói gì, chỉ nhìn hắn ta, ánh mắt tối sầm lại, sâu không thấy đáy.
Áp lực vô hình đè nén, khiến tim Vọng Thư đập thình thịch, hơi thở gấp gáp. Hắn ta chưa từng cảm thấy sợ hãi như lúc này, một nỗi sợ không thể lý giải, nhưng lại chân thực đến mức khiến người ta run rẩy.
Hắn ta cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn vô thức run lên:
“Cậu… cậu nhìn tôi như vậy làm gì?”
Dung Ly nheo mắt, không đáp.
Từng đường nét trên gương mặt cậu lúc này lạnh lẽo như điêu khắc, đôi mắt mang theo một loại áp bức cực hạn, khiến người ta có cảm giác như mình chỉ là một con kiến nhỏ bé, có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào.