Chương 5

Chap 5:

Triệu Huyền Thiên.

Cái tên này rất nhanh xuất hiện trong đầu Dung Ly, bởi vì… Dung Mặc đã dừng bước, quay sang chào hỏi người kia.

“Chủ tịch Triệu, thật trùng hợp.”

Người đàn ông kia khẽ gật đầu, ánh mắt dời khỏi Dung Ly, đáp lại bằng giọng trầm ổn:

“Dung tổng.”

Dung Ly thu hồi ánh nhìn, không hứng thú với chuyện làm ăn của hai người. Cậu đứng yên một bên, ngón tay thon dài chỉnh lại cổ tay áo một cách lười biếng.

Hai vị thương nhân trao đổi một vài câu khách sáo, nhân tiện giới thiệu nhau.

“Em trai tôi, Dung Ly.”

“… Triệu Huyền Thiên.”

Khi nghe cái tên này một lần nữa, Dung Ly khẽ gật đầu với đối phương. Hai ánh mắt giao nhau một thoáng, rồi rất nhanh tách ra.

Bên cạnh Triệu Huyền Thiên là một người đàn ông mặc vest đen, dáng người gầy gò nhưng gọn gàng, kính mắt mỏng che đi phần nào ánh mắt sắc bén. Đây là Lâm Tuyên, thư ký riêng của hắn, người luôn theo sát từng lịch trình và xử lý các vấn đề kinh doanh quan trọng.

Lâm Dịch cúi đầu, giọng nói chuyên nghiệp nhưng không mất đi sự kính trọng:

“Chủ tịch, phòng đã được chuẩn bị, đối tác cũng vừa đến.”

Triệu Huyền Thiên nghe vậy, khẽ gật đầu xem như tạm biệt hai người rời đi, bước đi không chậm không nhanh, vẫn giữ phong thái ung dung của một kẻ quen đứng trên đỉnh cao.

Sau khi Triệu Huyền Thiên rời đi, Dung Mặc cùng Dung Ly tiếp tục vào phòng riêng đã đặt trước.

Vừa ngồi xuống, Dung Mặc đã rót trà cho cậu, ánh mắt dịu dàng:

“Anh nghe nói em đang xin tốt nghiệp sớm?”

“Ừm.”

Anh gật đầu, không phản đối mà chỉ nhắc nhở:

“Đừng quá gấp gáp, nếu em thấy áp lực thì cứ đi theo lộ trình bình thường.”

Dung Ly nhấp một ngụm trà, khóe môi hơi cong độ cong rất nhỏ:

“Không áp lực.”

Dung Mặc không nói nữa, chỉ nhẹ nhàng gắp đồ ăn vào bát cậu.

“Ăn nhiều vào, em gầy quá.”

Bữa ăn diễn ra trong không khí ấm áp. Dung Ly không phải người hay nói, nhưng đối diện với anh trai lại không quá lạnh nhạt. Dung Mặc có hỏi thì cậu sẽ kể đôi chút về chuyện trong trường, về kỳ thi sắp tới, cũng nhắc đến ba người bạn cùng phòng.

Dung Mặc yên lặng nghe, ánh mắt đầy vẻ cưng chiều.

Sau khi ăn được một nửa, Dung Ly đặt đũa xuống, nhấp một ngụm trà rồi đứng dậy.

"Em đi vệ sinh."

Dung Mặc khẽ gật đầu, không nói gì thêm.

Nhà hàng này thuộc loại cao cấp, thiết kế mang phong cách trang nhã nhưng không kém phần sang trọng. Cậu đi dọc theo hành lang, rẽ vào góc khuất dẫn đến khu vực nhà vệ sinh.

Lúc trở ra, vừa bước qua một khúc ngoặt, cậu bất ngờ chạm mặt một người.

Một mùi hương nhẹ nhàng mà trầm ổn bao trùm lấy không gian, hương gỗ đàn hương, không nồng nhưng lại sâu lắng, dễ dàng lưu lại ấn tượng.

Trước mặt cậu, Triệu Huyền Thiên đứng đó, dáng người cao lớn, phong thái ung dung mà lạnh nhạt. Bộ âu phục vừa vặn càng làm nổi bật khí chất cấm dục pha lẫn sự nguy hiểm.

Dung Ly chỉ nhìn lướt qua liền thu hồi tầm mắt, định đi qua hắn.

Đúng lúc này, một người phụ nữ bước đến từ phía hành lang bên kia.

Cô ta khoác trên mình chiếc váy đỏ ôm sát, đôi giày cao gót chạm xuống sàn tạo ra âm thanh giòn giã. Khuôn mặt trang điểm tinh tế, nụ cười mang theo vài phần quyến rũ.

“Triệu tổng, thật trùng hợp.”

Giọng nói mềm mại vang lên, mang theo ý cười cùng sự thăm dò.

Dung Ly không có hứng thú với cuộc trò chuyện của hai người, cậu thản nhiên bước đi. Nhưng mới đi được mấy bước, cậu đã ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ, mùi hương hòa lẫn với nước hoa nhưng vẫn khiến cậu nhíu mày.

Nhưng rất nhanh, Dung Ly đã cảm giác được bất thường.

Ngay giây tiếp theo, cơ thể Dung Ly chợt lảo đảo.

Một cơn choáng váng bất ngờ ập đến, sức lực trong người cậu như bị rút cạn. Bàn tay theo phản xạ bám vào bức tường lạnh lẽo, cố gắng giữ thăng bằng.

Cậu cắn chặt răng, ánh mắt trầm xuống.

Loại dược này…

Cơ thể Dung Ly nhạy cảm hơn người bình thường rất nhiều, thế nên cũng bị ảnh hưởng nhanh hơn. Một hơi thở sâu đã đủ để khiến tứ chi mất đi sức lực, nếu không phải tinh thần cậu đủ mạnh, chỉ sợ hiện tại đã ngã xuống.

Không chỉ có cậu, người bên cạnh cũng đã trúng chiêu.

Triệu Huyền Thiên khẽ cau mày. Hắn vẫn đứng thẳng, đôi mắt u tối ẩn nhẫn, nhưng hơi thở đã có phần nặng nề hơn trước.

Cô gái váy đỏ thấy vậy, trong mắt lóe lên tia sắc bén.

“Triệu tổng, anh sao vậy?”

Giọng nói mang theo ý cười quyến rũ, nhưng ngay khi dứt lời, bàn tay liền xuất hiện một con dao sắc bén.

Trong nháy mắt, cô ta lao đến.

Lưỡi dao nhắm thẳng vào l*иg ngực Triệu Huyền Thiên, tốc độ nhanh như chớp.

Nhưng ngay khi mũi dao sắp đâm trúng, Triệu Huyền Thiên đột ngột nghiêng người, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.

Xoẹt!

Lưỡi dao lướt qua cánh tay hắn, tạo ra một vết cắt mỏng, nhưng không thể gây thương tích nghiêm trọng.

Cô ta kinh ngạc.

Nhưng không đợi cô ta suy nghĩ thêm, một luồng áp lực sắc bén từ phía sau truyền đến.

Cô ta nhanh chóng lùi lại, tránh thoát được, ánh mắt cảnh giác nhìn Triệu Huyền Thiên.

Người đàn ông này, trúng dược mà vẫn có thể phản ứng như vậy, quả thực không đơn giản.

Khóe môi cô ta nhếch lên, ánh mắt chuyển hướng sang Dung Ly.

Cô ta lập tức lao về phía cậu, con dao trong tay lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo.

Dung Ly nhìn động tác của cô ta, đôi mắt hơi nheo lại.

Dược này rất mạnh, dù cậu có thể chống đỡ cũng cần vài phút mới có thể phá giải hoàn toàn. Hiện tại thân thể cậu vẫn chưa thể cử động linh hoạt như bình thường, muốn tránh né cũng không dễ dàng.

Ngay khi mũi dao sắp đến gần, Dung Ly đột nhiên xoay người, tránh được một đòn hiểm. Nhưng dù vậy, lưỡi dao vẫn lướt qua vạt áo cậu, cắt ra một đường, nhưng không qua sâu.

Cô ta cười lạnh, tiếp tục tấn công.

Nhưng đúng lúc này, hai bóng đen lao tới với tốc độ cực nhanh.

Vệ sĩ của Triệu Huyền Thiên!

Chưa kịp phản ứng, cổ tay cầm dao của cô ta đã bị một lực mạnh bẻ ngược ra sau, khiến con dao rơi xuống đất. Một vệ sĩ khác lập tức chế trụ cô ta, ép quỳ xuống sàn.

Cô ta giãy giụa, nhưng hoàn toàn không có cơ hội phản kháng.

Triệu Huyền Thiên lạnh lùng nhìn xuống, ánh mắt sâu thẳm như vực sâu không đáy.

“Dẫn đi.”

Vệ sĩ lập tức bịt miệng, kéo cô ta ra ngoài.

Căn hành lang trở lại yên tĩnh.

Thấy sát thủ đã bị khống chế, Dung Ly lặng lẽ dừng lại quá trình phá giải dược trong cơ thể. Cậu không muốn để lộ quá nhiều về bản thân trước mặt Triệu Huyền Thiên. Nếu lúc này đột nhiên khôi phục hoàn toàn, chắc chắn sẽ khiến hắn nghi ngờ.

Cảm giác vô lực lan tràn khắp cơ thể, Dung Ly không chống đỡ nữa, để mặc bản thân hơi nghiêng người tựa vào vách tường. Đôi mắt cậu khẽ khép hờ, hàng mi dài rủ xuống, gò má tái nhợt hơn so với bình thường vì ảnh hưởng của dược.

Triệu Huyền Thiên quan sát cậu một lúc, sau đó nhận lấy một lọ thuốc nhỏ từ tay trợ lý. Hắn mở nắp, không chần chừ mà uống một viên trước, rồi đưa một viên khác về phía cậu.

“Thuốc giải, uống đi.”

Dung Ly hơi nâng mắt, thoáng dừng một chút, nhưng vẫn vươn tay nhận lấy.

Đầu ngón tay cậu lướt qua ngón tay hắn trong chớp mắt.

Chất thuốc rất nhanh phát huy tác dụng, cảm giác tê liệt trong cơ thể dần dần tan biến. Cậu lặng lẽ hoạt động ngón tay một chút, xác nhận rằng bản thân đã khôi phục sức lực.

Nhưng đúng lúc này, một bàn tay đột nhiên vươn tới, giữ lấy cổ tay cậu.

Dung Ly hơi nhíu mày, ngước lên nhìn.

Triệu Huyền Thiên không nói gì, ánh mắt rơi xuống vết cắt trên ống tay áo cậu.

“Liên lụy cậu rồi.”

Dung Ly rút tay lại, giọng điệu nhàn nhạt:

“Không sao.”

Hắn nhướng mày, ánh mắt quét qua khuôn mặt bình tĩnh của cậu, như đang đánh giá gì đó.

Sau vài giây, hắn không hỏi thêm nữa, chỉ thản nhiên nói:

“Vậy tôi rời đi trước.”

Dung Ly không đáp, chỉ khẽ gật đầu.

Triệu Huyền Thiên nhìn cậu thêm một chút, sau đó xoay người rời đi.

Dung Ly chờ đến khi hành lang trở lại yên tĩnh mới rời khỏi chỗ đó, đi về phía nhà vệ sinh.

Cửa vừa đóng lại, cậu lập tức giơ tay lên, ngón tay lướt qua mép vải bị cắt. Một vết thương mảnh kéo dài trên cánh tay, máu đã ngừng chảy nhưng vẫn còn dấu vết.

Dung Ly nhìn thoáng qua, sau đó nhắm mắt lại, bàn tay khẽ siết chặt.

Một luồng năng lượng nhẹ nhàng lan tỏa, da thịt ở vết thương dần khép lại, không để lại chút dấu vết nào. Cảm giác đau nhói biến mất trong chớp mắt, chỉ còn lại chút lạnh lẽo.

Sau khi xử lý xong vết thương, cậu nhìn xuống áo sơ mi.

Vết cắt trên vải vẫn còn đó, nhưng may mắn không quá lộ liễu. Dung Ly dùng nước lau đi vết máu, sau đó kéo tay áo che bớt vết rách.

Xác nhận không còn điểm bất thường nào, cậu chỉnh lại trang phục rồi bước ra ngoài, trở về phòng ăn.

Vừa đẩy cửa bước vào, ánh mắt Dung Mặc lập tức dừng trên người cậu.

“Sao đi lâu vậy?”

Dung Ly không đổi sắc mặt, kéo ghế ngồi xuống. “Gặp một chút chuyện thôi.”

Ánh mắt Dung Mặc quét qua áo sơ mi của cậu, lập tức phát hiện ra vết rách nhỏ.

“Em bị thương?” Giọng anh trầm xuống, mang theo chút lo lắng.

Dung Ly lắc đầu, cầm chén trà lên nhấp một ngụm. “Không có gì, chỉ bị vướng vào vật sắc nhọn nên bị rách.”

Dung Mặc nhìn cậu một lúc, như muốn xác nhận lời cậu nói có đúng hay không. Nhưng thấy thái độ bình tĩnh của em trai, anh không truy hỏi nữa, chỉ nói:

“Lần sau cẩn thận một chút.”

Dung Ly gật đầu, cầm đũa lên, tiếp tục bữa ăn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.