Chương 4

Chap 4:

Cánh cửa giảng đường khẽ mở, vị giảng viên bước vào, dáng vẻ trầm ổn nhưng không kém phần nghiêm nghị. Cả lớp lập tức im lặng, chỉ còn tiếng bút gõ nhịp lách cách trên mặt bàn. Ông đặt chồng tài liệu xuống bàn giảng, quét mắt nhìn quanh một lượt rồi cất giọng trầm ổn:

"Trước khi kiểm tra, chúng ta cần trao đổi một số vấn đề quan trọng."

Những đôi mắt chăm chú dõi theo, có người hồi hộp, có kẻ lơ đãng, nhưng không ai dám lơ là. Giảng viên chậm rãi trình bày một vài điểm mấu chốt trong bài giảng trước đó, nhấn mạnh những nội dung có thể xuất hiện trong bài thi. Một vài sinh viên nhanh chóng ghi chú, một số khác thầm nuốt nước bọt, thấp thỏm trước thử thách sắp tới.

Không lâu sau, ông dừng lại, ánh mắt lướt qua cả lớp một lần nữa.

“Được rồi, kiểm tra bắt đầu.”

Tờ đề thi được phát xuống từng hàng, tiếng giấy sột soạt vang lên trong không gian tĩnh lặng. Bầu không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, từng nét bút chạy dài trên trang giấy, mang theo những suy tư và nỗ lực của mỗi người.

Tiết kiểm tra dần dần trôi, sáu mươi phút sau, Dung Ly là người đầu tiên nộp bài. Khi cậu bước lên bàn giáo viên, giảng viên thoáng nhướng mày khi nhận lấy bài kiểm tra của cậu.

“Đã làm xong rồi sao?”

“Vâng.” Dung Ly gật đầu.

Giảng viên không nói gì thêm, chỉ nhìn lướt qua bài làm của cậu rồi gật đầu để cậu rời khỏi lớp. Cậu thong thả rời đi trong ánh mắt kinh ngạc của không ít người.

“Làm nhanh thế? Cậu ta làm được hết à?”

“Ngốc à, cậu nghĩ ai cũng như mình chắc? Người ta học vượt cấp đó.”

Nghe vậy, mấy sinh viên chỉ biết im lặng, nhưng trong lòng t

lại than thở, quả nhiên là học thần, học vượt cấp cứ như là đi chơi.

Ba người bạn cùng bàn của Dung Ly cũng lần lượt nộp bài không lâu sau cậu. Khi rời khỏi lớp, họ thấy cậu không quay về ký túc xá mà đi đến ghế đá ngồi, liền nhanh chóng đuổi theo.

“Ê, sao cậu không chờ bọn tôi với?” Lương Vỹ vỗ vai Dung Vy, than thở.

“Cậu lúc nào cũng tự làm mọi việc một mình, có biết vậy rất chán không hả?”

“Không phải các cậu cũng ở đây rồi sao?” Dung Ly liếc nhìn ba người họ, giọng điệu nhàn nhạt.

Vũ Nhiên Phong đẩy gọng kính, nghiêm túc nói:

“Cậu nghỉ học một tuần, chắc lát nữa lên phòng giảng viên xem kết quả bài kiểm tra và tình hình học tập chứ?”

Dung Ly khẽ gật đầu, không phủ nhận.

Trong sân trường, ánh nắng nhạt phủ lên hàng cây, từng tia sáng len lỏi qua tán lá, phản chiếu lên gương mặt từng người.

Dung Ly ngồi tựa lưng vào ghế, dáng vẻ thờ ơ nhưng không giấu được khí chất lạnh lùng và cao ngạo. Dưới ánh mặt trời, đường nét khuôn mặt cậu càng thêm sắc sảo, làn da trắng hồng như được điêu khắc tỉ mỉ, đôi mắt phượng sau thẳm như chứa cả bầu trời sao.

Bên cạnh, Lương Vỹ tùy tiện ngả người ra sau, đôi chân dài bắt chéo, nụ cười tươi tắn đầy sức sống. Mái tóc đen mềm mại, đôi mắt hoa đào mang theo sự tinh nghịch, kết hợp với khí chất tự nhiên của cậu ta khiến người khác dễ sinh ra thiện cảm.

Tô Vân Khải thì khoanh tay, dáng người có phần lười biếng nhưng lại toát lên phong thái mạnh mẽ. Thân hình cao lớn, bờ vai rộng, cánh tay săn chắc, tất cả đều do những ngày tập luyện bóng rổ mà có. Dưới ánh sáng, dàn da nâu khỏe khoắn càng khiến cậu ta thêm thu hút.

Ngược lại, Vũ Nhiên Phong có vẻ ngoài thư sinh điển hình. Mái tóc đen hơi rối, đôi mắt sau lớp kính phản chiếu ánh sáng trầm ổn khó diễn tả. Cậu ta từ tốn lật quyển sách trong tay, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Dung Ly.

“Vậy khi nào cậu định lên văn phòng giảng viên?” Vũ Nhiên Phong hỏi.

“Chờ giảng viên chấm điểm xong.” Dung Ly đáp, ánh mắt nhìn những tán cây trước mặt, có chút thất thần.

“Vậy bọn tôi đi cùng cậu.” Lương Vỹ chống cằm, nheo mắt cười tươi rói.

“Đã cùng phòng thì phải cùng tiến cùng lùi chứ.”

“Cùng tiến thì được, còn cùng lùi thì thôi đi.” Tô Vân Khải bật cười, nhìn thời gian, đứng dậy vươn vai.

“Đi sớm rồi về ăn trưa, tôi đói rồi.”

Dung Ly nghe vậy cũng không từ chối. Thế là cả bốn người cùng rời đi, thu hút ánh nhìn từ không ít sinh viên xung quanh, trong đó có những lời bàn tán xôn xao liên quan đến chuyện sáng sớm.

Ở văn phòng giảng viên, họ vừa bước vào đã thấy thầy giáo đang xem danh sách điểm số. Khi thấy bốn người cùng đến, ông hơi ngạc nhiên nhưng vẫn hỏi:

“Các em đến xem kết quả bài thi thử sao?”

“Dạ đúng thưa thầy.” Lương Vỹ thay mặt họ lên tiếng.

Giảng viên gật đầu, nhìn vào danh sách rồi cười khẽ:

“Dung Ly đứng đầu, không có gì bất ngờ. Ba em còn lại cũng làm rất tốt, điểm đều trong top 10.”

Lương Vỹ huých nhẹ tay Dung Ly, thấp giọng cười.

“Xem đi, nghịch thiên quá cũng khiến thầy quen rồi.”

Giảng viên nhìn sang Dung Ly, ngữ khí có chút nghiêm túc.

“Em nghỉ một tuần nhưng điểm số không bị ảnh hưởng. Tuy nhiên, tôi khuyên em nên duy trì sự ổn định. Nếu em muốn tốt nghiệp sớm, kỳ thi cuối năm sẽ rất quan trọng.”

“Em hiểu.” Dung Ly gật đầu. Những người muốn tốt nghiệp sớm đa số đều có gánh nặng sự nghiệp gia đình. Với họ ba năm đại học quá lãng phí thời gian, thay vì học từng bước như bao người, họ chọn cách đẩy nhanh tiến độ, dùng thực lực chứng minh bản thân xứng đáng bước ra ngoài xã hội sớm.

Dung Ly tuy không có gánh nặng gia đình, nhưng cậu đã ký một chương trình thực tế. Nhưng cậu của trước đây cũng không có ý định kéo dài thời gian ở đây, vừa hay hợp ý cậu bây giờ. Chương trình học đối với cậu quá dễ, môi trường cũng không có gì đặc biệt hấp dẫn.

Giảng viên thấy cậu không có ý kiến gì nữa, gật đầu rồi dặn dò vài câu trước khi để họ rời đi.

Ra khỏi văn phòng, bốn người tản bộ về phía căn-tin. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh của những ngày đông.

Buổi trưa hôm đó, cả bốn cùng ăn cơm, được vô số sinh viên quan tâm.

Ký túc xá phòng 208 vẫn luôn là tâm điểm của cả trường. Bốn người bọn họ không chỉ có ngoại hình xuất sắc, thành tích học tập cũng thuộc top đầu. Mỗi người đều là thiên tài trong những lĩnh vực riêng.

Trong khi họ đang ăn uống, thoải mái cười đùa, ở một góc có người nhìn về phía họ với ánh mắt oán độc. Dung Ly ngay lập tức phát hiện ra ánh mắt đó, nhưng khi cậu nhìn qua thì lại không thấy ai.

Thu lại tầm mắt, cậu cũng không quá quan tâm. Sau khi làm nhiệm vụ xuyên qua các thế giới trở về, dù sức mạnh đã bị phong ấn chỉ còn một phần nhỏ, nhưng như vậy cũng đủ để cậu nhạy bén hơn người thường. Ánh mắt đó không phải là ảo giác, mà thực sự tồn tại.

Tối thứ bảy, sau một tuần học tập căng thẳng, cổng trường được mở để sinh viên ra ngoài thư giãn. Ký túc xá phòng 208 cũng không ngoại lệ.

Lương Vỹ vừa kéo khóa áo khoác, vừa hào hứng bàn bạc.

“Hôm nay đi đâu đây? Quán lẩu lần trước hay đổi gió sang buffet nướng?”

Tô Vân Khải dự định ghé sân bóng một chút, tay vẫn không quên chơi đùa quả bóng rổ:

“Tùy mọi người, tôi ăn gì cũng được.”

Vũ Nhiên Phong ôm theo quyển sách, giọng điệu hờ hững có phần giống Dung Ly.

“Đừng chọn nơi quá ồn ào, ăn xong tôi muốn ghé hiệu sách.”

Dung Ly nghe bọn họ thảo luận nhưng không tham gia. Cậu đang kiểm tra lại điện thoại thì bất ngờ màn hình sáng lên, một cuộc gọi đến. Nhìn thấy hai chữ ‘Anh Hai’ hiện thị, ánh mắt cậu hơi dao động, nhưng ngay sau đó lại trở về thản nhiên như cũ.

Cậu nhận máy, giọng điệu bớt đi chút lạnh nhạt.

“Anh.”

“Em đang ở đâu?”

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm ổn quen thuộc.

Dung Ly tựa lưng vào tường, ánh mắt vô thức nhìn ra bầu trời tối đen ngoài cửa sổ.

“Ở ký túc xá.”

“Không ra ngoài sao?”

“Chưa.”

Cuộc đối thoại chỉ vẻn vẹn vài câu ngắn gọn, nhưng Dung Ly có thể cảm nhận được sự quan tâm của đối phương. Anh của cậu luôn dịu dàng, điềm tĩnh như vậy.

Lương Vỹ đứng gần đó, nghe thấy giọng điệu của Dung Ly khi nói chuyện, liền tò mò ghé lại gần.

“Ai gọi thế? Người yêu hả?”

Dung Ly liếc cậu ta một cái, thản nhiên nói ra hai chữ “Anh hai”.

Lương Vỹ lập tức “ồ” lên một tiếng, ngoan ngoãn lùi ra xa để hai anh em nói chuyện.

Dung Ly không để ý đến cậu ta nữa, ánh mắt buông xuống.

“Gặp ở đâu?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười vui vẻ, giọng nói dịu dàng vang lên.

“Anh đến đón em.”

Dung Ly không lên tiếng ngay. Cậu hơi mím môi, ngón tay khẽ gõ nhẹ đầu gối, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Khi nói chuyện với anh, bản thân cậu có thể thả lỏng hơn.

“Được.”

Cúp máy, Dung Ly cất điện thoại vào túi áo, đứng dậy lấy áo khoác chuẩn bị ra ngoài.

Lương Vỹ thấy vậy, không nhịn được trêu chọc.

“Tụi này còn chưa quyết định ăn gì mà cậu đã vội vàng đi gặp anh trai rồi? Thật là vô tình đó nha.”

Dung Ly nhìn cậu ta, hiếm khi đáp lại lời trêu đùa.

“Cậu muốn đi chung không, tôi giới thiệu anh ấy cho cậu?”

“...”

Lương Vỹ bị nghẹn lời, lập tức giơ tay đầu hàng.

“Thôi khỏi! Anh em các cậu gặp nhau, tôi không làm bóng đèn đâu.”

Tô Vân Khải và Vũ Nhiên Phong cũng không có ý kiến, chỉ nhìn thoáng qua Dung Ly. Họ đều nhận ra cậu bây giờ có chút khác trước. Cả ba người trong phòng đều nhận ra sự thay đổi này, nhưng cũng không ai nhắc đến.

Dung Ly nhún vai, không nói thêm, xoay người rời khỏi ký túc xá.

Vũ Nhiên Phong vẫn dán mắt vào quyển sách trong tay, nhưng khóe môi hơi cong lên như đang thích thú với màn đối thoại vừa rồi. Còn Tô Vân Khải thì bật cười, vỗ vai Lương Vỹ:

“Đấy, chọc ai không chọc, lại đi chọc cậu ấy. Giờ bị phản đòn rồi chứ gì?”

Lương Vỹ bĩu môi, ngồi xuống ghế, giả vờ oan ức:

“Tôi cứ tưởng Dung Ly sẽ không quan tâm như trước đây chứ? Ai ngờ hôm nay lại đùa với tôi như vậy.”

Vũ Nhiên Phong lật trang sách, hờ hững nói:

“Cậu ấy không phải đùa đâu, chỉ là nếu cậu gật đầu, có lẽ thật sự sẽ dẫn cậu đi gặp anh trai đấy.”

Lương Vỹ im lặng một chút, rồi ôm đầu kêu lên:

“Được rồi được rồi! Tôi không đùa với cậu ấy nữa! Hai anh em nhà họ chắc cũng lạnh lùng như nhau, tôi chịu không nổi!”

Tô Vân Khải cười lớn, còn Vũ Nhiên Phong chỉ lắc đầu, tiếp tục đọc sách.

Bên ngoài, gió đêm lạnh lẽo thổi qua.

Dung Ly bước đi trên con đường lát đá, ánh đèn đường vàng dịu chiếu lên dáng người cao gầy của cậu.

Bên ngoài ký túc xá, chiếc xe màu đen đã đợi sẵn. Khi Dung Ly vừa bước đến, cửa xe mở ra, người đàn ông bên trong nghiêng đầu nhìn cậu. Đôi mắt sắc bén nhưng ánh lên chút dịu dàng hiếm thấy.

“Lên xe đi.”

Dung Ly nhìn anh một giây, sau đó mở cửa ngồi vào ghế phụ. Mùi hương nhàn nhạt trong xe khiến cậu cảm thấy quen thuộc, giống như những năm tháng trước kia.

Dung Mặc lái xe rời khỏi cổng trường, ánh mắt vẫn tập trung trên đường nhưng giọng điệu lại dịu dàng hơn hẳn so với khi nói chuyện điện thoại:

“Tuần qua thế nào?”

Dung Ly hơi nghiêng đầu nhìn anh. Ánh đèn đường lướt qua, phản chiếu lên đường nét gương mặt cậu, đẹp đẽ nhưng cũng xa cách. Một lúc sau, cậu mới đáp:

“Vẫn ổn.”

Dung Mặc nghe vậy thì khẽ cười, giọng nói mang theo chút ý cười nhẹ:

“Vẫn ổn là thế nào? Không có gì đáng nói sao?”

Dung Ly im lặng giây lát, rồi mở miệng:

“Có người kiếm chuyện.”

Anh nhướng mày, liếc nhìn cậu một cái:

“Giải quyết rồi?”

Dung Ly gật đầu.

“Không thành vấn đề.”

Dung Mặc không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng chuyển tay lái. Cậu từ trước đến nay vẫn vậy, không muốn nói quá nhiều, nhưng ít ra lần này vẫn chịu kể lại một chút, xem như có tiến bộ.

Không khí trong xe yên tĩnh, nhưng không hề ngột ngạt. Giữa hai người là sự hiểu ngầm không cần phải diễn đạt bằng lời.

Một lát sau, giọng nói trầm thấp của Dung Mặc vang lên:

“Muốn ăn gì?”

Dung Ly nghiêng đầu, ánh mắt mang theo chút suy tư.

“Anh quyết định đi.”

Dung Mặc cười nhẹ:

“Được rồi.”

Chiếc xe tiếp tục lướt đi trong màn đêm, để lại phía sau những ánh đèn phố xá nhộn nhịp.

Dung Ly theo Dung Mặc đến nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố. Khi vừa bước vào sảnh lớn, cậu bỗng cảm nhận được một ánh mắt nhìn về phía mình.

Không phải ánh nhìn bình thường, mà là một loại áp lực vô hình.

Theo phản xạ, Dung Ly hơi nâng mắt, chạm phải một đôi đồng tử sâu thẳm, lạnh nhạt nhưng lại có một lực hút kỳ lạ. Người đàn ông đứng cách đó không xa, dáng người cao lớn, đường nét sắc bén, khí thế mạnh mẽ tựa như vương giả trời sinh.

Người đàn ông đứng trước cửa nhà hàng, dáng người cao lớn, đường nét khuôn mặt sắc sảo, mang đậm vẻ đẹp lai Tây ấn tượng. Hắn có mái tóc đen dày hơi gợn sóng, đôi mắt sâu thẳm mang màu xanh xám, vừa lạnh lùng vừa thâm trầm, như ẩn chứa bão tố ngầm. Sóng mũi cao thẳng, đường viền quai hàm sắc nét, mỗi cử động đều toát ra khí chất cao quý, kiêu ngạo nhưng không khoa trương.

Bộ vest đặt may tinh tế càng làm nổi bật bờ vai rộng cùng dáng người cường tráng, mỗi bước đi mang theo sự trầm ổn và uy nghiêm của kẻ đứng trên đỉnh cao. Ánh đèn nhà hàng phản chiếu lên chiếc đồng hồ trên cổ tay hắn, càng làm tăng thêm vẻ xa xỉ.

Triệu Huyền Thiên.