Chương 3

Chap 3:

Sáng hôm sau

Tiếng chuông báo thức vang lên, nhưng chẳng ai trong phòng 208 vội vàng bật dậy.

Dung Ly mở mắt, ánh sáng len lỏi qua rèm cửa, soi lên trần nhà. Cậu lặng lẽ ngồi dậy, liếc nhìn ba người kia.

Lương Vỹ đang nằm sấp trên giường, ôm chăn ngủ say. Tô Vân Khải cuộn tròn như con mèo lười, còn Vũ Nhiên Phong thì... vẫn giữ tư thế ngay ngắn, thậm chí còn đeo bịt mắt ngủ.

Quá mức quy củ.

Dung Ly lắc đầu, rời giường, vệ sinh cá nhân rồi thay quần áo. Khi cậu rời đi, trong phòng chỉ có tiếng ngáy nhỏ của Lương Vỹ.

Buổi sáng, không khí trường đại học đầy náo nhiệt.

Dung Ly bước đi trên hành lang, dáng người cao gầy, thân hình thon dài nhưng cân đối. Cậu mặc chiếc áo len cổ cao màu sữa, làm nổi bật vòng eo thon gọn.

Gương mặt cậu tinh xảo đến mức gần như không có khuyết điểm, làn da trắng nõn mịn màng, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng nhạt màu, vừa có nét thanh lãnh, vừa có nét quyến rũ tự nhiên. Nhưng đẹp nhất vẫn là đôi mắt.

Ánh mắt của cậu như hàn đàm tĩnh lặng, sắc bén thờ ơ, tựa như có thể nhìn thấu mọi sự giả dối trên thế gian.

Người như vậy, dù chỉ đứng yên, cũng đã đủ khiến người khác không thể rời mắt.

Vọng Thư đứng cách đó không xa, ánh mắt tràn đầy đố kỵ khi nhìn thấy Dung Ly xuất hiện.

Hắn ta rõ ràng cũng có vẻ ngoài xuất chúng, lại dịu dàng, nho nhã, nhưng khi đặt cạnh Dung Ly lại trở nên mờ nhạt đến đáng thương.

Cậu vừa bước vào lớp thì một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau.

“Dung Ly.” Hắn ta lên tiếng, nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, giả vờ như vô cùng vui vẻ khi thấy cậu.

Cậu dừng bước, nhìn sang.

Vọng Thư, trước khi cậu nhập học là đóa hoa của đại học A, bước đến. Dáng vẻ ôn nhu, đôi mắt trong veo cùng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo như một đóa sen trắng.

“Có chuyện gì?”

Vọng Thư cười nhẹ, giọng điệu mềm mại:

“Cậu có rảnh không? Chúng ta nói chuyện một lát nhé?”

Dung Ly liếc nhìn, trong lòng lập tức hiểu ra ý đồ của hắn ta, không khỏi cười lạnh.

Lại là trò này sao? Hay rồi đây!

Không từ chối, cậu để cặp sách xuống bàn rồi hơi nghiêng đầu, ý bảo hắn ta cứ nói.

Mọi người xung quanh bắt đầu chú ý đến bên này.

Không phải ai cũng biết rõ quan hệ giữa hai người, nhưng ai cũng rõ, Vọng Thư trước nay luôn hiền lành, dịu dàng, luôn quan tâm người khác.

Vọng Thư nhìn xung quanh, khẽ cắn môi, giọng nói mang theo chút do dự:

“Thật ra tôi chỉ muốn khuyên cậu một chút, cậu là người rất giỏi, nhưng dạo gần đây, hình như cậu hơi xa cách với mọi người thì phải? Có phải mọi người đã làm gì khiến cậu không hài lòng không?”

Ánh mắt hắn ta lộ ra sự lo lắng chân thành, trong lòng lại âm thầm cười lạnh.

Dung Ly làm sao không đoán ra ý của Vọng Thư, hắn ta nói như vậy trước mặt nhiều người, chắc chắn sẽ có người thấy cậu kiêu ngạo, không thân thiện. Nhưng Dung Ly vẫn không phản ứng, chỉ bình tĩnh nhìn lại.

Thấy cậu không đáp, Vọng Thư lại cố tình tỏ ra bất đắc dĩ, tiếp tục:

“Tôi biết cậu không thích nghe người khác khuyên nhủ, nhưng nếu cậu cứ như vậy… e là sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của cậu và mọi người mất.”

Giọng nói dịu dàng, mềm mỏng, tựa như thật lòng quan tâm.

Dung Ly nghe thấy mà thầm cảm thấy buồn cười, ở trong cái trường này có biết bao nhiêu người không hòa đồng, thậm chí là cãi nhau, đánh nhau. Nhưng hắn ta lại tự gắn cái mác quan tâm rồi đến trước mặt cậu nói này nói nọ.

Việc cậu trầm lặng hơn, lạnh lùng hơn, qua miệng hắn ta lại thành ảnh hưởng mọi người xung quanh.

Nhưng những bạn học trong lớp lại bắt đầu bàn tán.

“Dung Ly thật sự kiêu ngạo như vậy sao?”

“Cũng không biết nữa… Nhưng Vọng Thư chỉ có ý tốt thôi mà.”

Một số người bị hình ảnh thánh khiết của hắn ta che mắt, bắt đầu nhìn cậu với ánh mắt phức tạp, lên án.

Vọng Thư thấy vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một chút. Hắn ta bước lại gần, ánh mắt lóe lên tia oán độc.

Dung Ly mặt không đổi sắc nhìn hắn ta lại gần, đến khi sắp nắm lấy tay cậu, cậu liền lùi ra sau một bước.

Nhưng Vọng Thư lại đột nhiên kêu lên một rồi tiếng, rồi ngã xuống.

Hắn ta ôm tay, giọng nói run rẩy vang lên:

“Dung Ly, cậu… Cậu sao lại đẩy tôi?!”

Tất cả mọi người đều sững sờ.

“Chuyện gì vậy?!”

“Dung Ly đẩy cậu ấy à?”

Vô số người đổ dồn ánh mắt về phía cậu.

Vọng Thư ngồi dưới đất vẫn đang run rẩy, khẽ cắn môi, vẻ mặt uất ức.

Đúng lúc này. một giọng nói đầy tức giận vang lên.

“Dung Ly, cậu đừng có quá đáng!”

Vương Hạo xuất hiện, nhanh chóng đi đến đỡ Vọng Thư dậy, ánh mắt đầy phẫn nộ.

“Cậu làm vậy có thấy xấu hổ không hả?!”

Vọng Thư nghe vậy cơ thể càng run rẩy hơn.

“Không… Không sao đâu, chắc là cậu ấy hiểu lầm em nên mới…”

Nhưng chính câu nói này lại càng khiến mọi người thêm tin rằng hắn ta bị bắt nạt.

Ánh mắt Dung Ly vẫn không gợn sóng, chỉ nhìn hai người kia như đang xem một vở kịch vụng về.

Sau khi đã xem đủ màn biểu diễn nhàm chán này, cậu mới đưa tay lên, nhẹ nhàng tháo một cúc áo nhỏ ẩn trên cổ áo.

Dung Ly chơi đùa chiếc camera hình cúc áo trên tay, hờ hững hỏi hai người trước mặt:

“Hai người biết thứ này là gì không?”

Vọng Thư sau khi nhìn thấy thứ trên tay Dung Ly cơ thể liên cứng đờ, sắc mặt lập tức trắng bệch. Nhưng hắn ta vẫn ôm tâm lý may mắn mà mạnh miệng đáp lại:

“Đó… Là thứ gì chứ?”

“Camera, các người có muốn tôi mở ra cho mọi người cùng xem không.”

Vọng Thư mở to mắt, trong lòng hoảng loạn đến mức suýt nữa không thể giữ nổi vẻ ngoài hoàn mỹ.

Vương Hạo trừng mắt nhìn Dung Ly, khó lắm gã mới nắm được một cơ hội như vậy, sao có thể dễ dàng bỏ qua?

“Nó là camera thì sao chứ? Cậu nghĩ chỉ bằng thứ này là có thể chứng minh được điều gì à?”

Vương Hạo cười lạnh, cố gắng che giấu sự lo lắng trong mắt. Nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của Vọng Thư, làm sao gã còn không hiểu nữa. Gã nghiến răng nhìn Dung Ly, không tin thứ trong tay cậu là thật. Làm gì có ai đi học mà đem theo camera trên người chứ. Nhưng sâu trong lòng, một nỗi bất an dần lan rộng.

Dung Ly thấy vậy thì khẽ gật đầu, cậu thản nhiên bước lên bục giảng trước ánh mắt hoảng sợ của Vọng Thư, kết nối camera nhỏ với máy tính rồi chiếu lên màn hình lớn. Một video được chiếu lên,hình ảnh rõ ràng rõ ràng hiện lên trước mặt mọi người.

Hình ảnh rõ nét đến từng chi tiết, thể hiện Dung Ly chưa từng động tay, thậm chí còn lùi ra phía sau, hai người không có bất kỳ tiếp xúc nào.

Màn kịch lộ rõ, nếu không có đoạn video này, e rằng âm mưu của hắn ta đã thành sự thật.

Phòng học rơi vào khoảng lặng tuyệt đối.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Vọng Thư, trong đó có kinh ngạc, có thất vọng, có khinh thường. Những người vừa lên tiếng bảo vệ hắn ta, giờ lại tỏ vẻ lúng túng, thậm chí còn không dám nhìn thẳng Dung Ly.

Vọng Thư từ khi thấy cậu lấy camera ra đã tái mặt, nhưng hắn ta không kịp, mà cũng không thể kêu dừng lại.

“Chắc chắn có hiểu lầm gì đó… Là do tôi bất cẩn tự ngã, không phải lỗi của Dung Ly…”

Hắn ta muốn cứu vãn tình hình, nhưng lời biện hộ yếu ớt của bấy giờ, chẳng ai tin nữa.

Dung Ly hừ nhẹ, ánh mắt hờ hững từ trên cao nhìn xuống.

“Nếu đã biết không phải do tôi làm, sao vừa rồi anh lại hô toáng lên là tôi đẩy anh?”

Không khí như bị đóng băng.

Sắc mặt Vọng Thư trắng bệch, đôi môi run rẩy, không thể phản bác.

Vương Hạo đứng bên cạnh siết chặt tay, ánh mắt tối sầm. Gã không ngờ Dung Ly lại có chiêu này, một cái camera đã lật ngược tình thế, khiến họ mất hết đường lui lẫn mặt mũi.

Đúng lúc này, một giọng nói đầy hứng thú vang lên từ phía cửa:

“Ồ, mới sáng sớm đã có kịch hay để xem rồi à?”

Lương Vỹ khoanh tay tựa vào cửa, gương mặt mang theo ý cười chế giễu. Bên cạnh, Tô Vân Khải vắt áo khoác thể thao lên vai, nhướng mày nhìn Vọng Thư:

“Diễn xuất thế này thì vào giới giải trí đi, biết đâu nổi tiếng đấy.”

Vũ Nhiên Phong đẩy gọng kính, giọng điềm tĩnh nhưng đầy sắc bén:

“Nhưng nên chọn kịch bản chặt chẽ hơn. Kịch bản rẻ tiền thế này không ai xem đâu.”

Sự xuất hiện của họ khiến bầu không khí càng thêm áp lực.

Những lời xì xào vang lên khắp lớp học.

“Thật không ngờ… Tôi còn tưởng là Dung Ly đẩy thật.”

“Thế mà có người tin ngay lập tức .”

“Chuyện này mà lan ra, danh tiếng Vọng Thư chắc nát bét luôn,”

“Thật không ngờ luôn đó…”

Vọng Thư siết chặt tay, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay đến mức trắng bệch. Hắn ta nghiến răng, trong lòng ngập tràn căm hận.

Vương Hạo cũng nhận ra tình thế đã không thể cứu vãn, gã nghiến răng, hậm hực trừng mắt nhìn Dung Ly một cái rồi kéo tay Vọng Thư, thâp giọng quát:

“Đi thôi.”

Vọng Thư cắn răng, không cam lòng nhưng vẫn phải theo Vương Hạo rời đi. Cửa lớp khép lại, một vài người nhìn nhau, sau đó nhanh chóng tản đi, ai làm việc người đó. Một số người thì vẫn còn ở tại chỗ bàn tán, ánh mắt thỉnh thoảng lén lút nhìn về phía Dung Ly.

Dung Ly bình thản gắn lại camera về chỗ cũ rồi trở về chỗ ngồi.

Lúc này, Lương Vỹ mới bước đến gần, khoanh tay trước ngực, nhìu mày nhìn cậu:

“Cậu ghê thật đấy, một mình ra tay mà chẳng thèm báo trước với tụi này luôn?”

Tô Vân Khải khoác áo thể thao trên vai, gật đầu phụ họa:

“Đúng rồi đấy. Có chuyện vui như này, sao không gọi bọn tôi tới xem?”

Vũ Nhiên Phong đẩy gọng kính, giọng nói dù điềm tĩnh nhưng vẫn không giấu được ý trách cứ:

“Lỡ như không có chứng cứ thì làm sao bây giờ? Nếu Vọng Thư không ngã đúng góc camera thu hình, cậu lấy gì mà phản bác?”

Dung Ly nhìn ba người trước mặt, khí thế như đang hỏi tội phạm nhân, trong lòng cậu có chút ấm áp, nhưng giọng điệu vẫn bình tĩnh như thường ngày.

“Tôi nắm chắc.”

Lương Vỹ nghe vậy thì chỉ có thể bất lực xoa tóc, rồi lại bật cười, vỗ vai cậu.

“Được đấy. Nhưng lần sau có chuyện gì, nhớ báo trước một tiếng. Để bọn tôi còn đến cổ vũ.”

Dung Ly không nói gì thêm, khóe môi lại nhếch lên cực khẽ. Nụ cười như phù dung sớm nở tối tàn, biến mất rất nhanh nhưng lại đẹp đến kinh diễm động lòng người.

Lúc này, Tiếng chuông vào lớp vang lên, mọi người nhanh chóng ổn định chỗ ngồi.

Trước khi về chỗ của mình, Lương Vỹ còn không quên quay lại nói một câu:

“Lần sau đừng hành động một mình nữa, biết chưa?”

Dung Ly nhìn cậu ta, ánh mắt vụt qua ý cười nhỏ bé nhưng vẫn lạnh nhạt đáp:

“Biết rồi.”

Cả lớp dần yên tĩnh lại khi giảng viên bước vào, nhưng dư âm của sự kiện vừa rồi vẫn còn lan rộng, không lâu sau đó diễn đàn trường liền bùng nổ.