Chap 2:
Reng reng reng~
Dung Ly khẽ nhíu mày, vươn tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường. Ánh sáng ban ngày lọt qua khe rèm, chiếu lên khuôn mặt tuyệt mỹ đang mơ màng càng thêm động lòng người. Nhìn thời gian, đã hơn 9 giờ sáng, lại nhìn cái tên hiện trên màn hình, lớp trưởng Chu Mộng Kiều.
“Alo.” Cậu bắt máy, giọng nói khàn khàn do mới ngủ dậy.
“Dung Ly, giáo viên kêu tôi hỏi cậu, ngày mai cậu có đến trường không? Ngày mai có bài kiểm tra thử đấy.”
Cậu im lặng vài giây, ký ức nhanh chóng xâu chuỗi lại. Cậu biết mình quả thật đã xin nghỉ một tuần vì có việc, ngày mai phải đi học lại.
Đưa tay day nhẹ huyệt thái dương, cậu chợt nhận ra mình đã quên mất một vấn đề quan trọng, cậu vẫn còn là sinh viên, hơn nữa trước đó cậu mới ký một hợp đồng tham gia chương trình thực tế gì đó…
“Tôi biết rồi.” Giờ cậu phải quay về đi học, còn đi quay phim nữa. Bỗng nhiên, cậu có xúc động muốn hủy diệt thế giới này.
“Vậy cậu nhớ đến trường đúng giờ, tôi sẽ báo lại với giáo viên.”
“Ừ.”
Cúp máy, Dung Ly nằm im vài phút rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Đôi mắt vốn mang theo chút lười biếng lúc này đã hoàn toàn trở nên tỉnh táo, lạnh nhạt.
Cậu cần sắp xếp lại mọi thứ. Trường học, chương trình thực tế, và cả một vài kẻ như Vương Hạo nữa.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cậu vào bếp chuẩn bị bữa sáng đơn giản. Ăn uống xong, nhìn đồng hồ thấy thời gian cũng không còn sớm, cậu quyết định dọn dẹp đồ đạc cần mang đến ký túc xá.
Căn hộ này tuy thoải mái thật, nhưng dù gì cũng là sinh viên, cậu không thể mãi trốn tránh được. Dung Ly mở tủ quần áo, nhìn phong cách trước đây của mình, âm thầm cảm thấy may mắn. May mắn cậu trước đây không có tật xấu nổi loạn tuổi dậy thì như những nhân vật ở thế giới nhiệm vụ.
Cậu chọn vài bộ quần áo đơn giản rồi xếp gọn vào vali. Thêm một ít đồ mùa đông nữa là đủ, dù sao trong ký túc xá vẫn còn đồ.
Sau khi đã làm xong tất cả, cậu nhìn quanh căn hộ một lượt rồi kéo vali ra ngoài.
Vừa bước ra cửa khu chung cư, một giọng nói từ xa vọng đến:
“Dung Ly!”
Cậu dừng bước, nhìn về phía âm thanh.
Một chiếc xe màu BMW màu đen bóng loáng chậm rãi dừng lại ngay bên cạnh. Cửa kính xe đã hạ xuống từ trước, cậu nhìn thấy gương mặt quen thuộc với nụ cười tỏa sáng.
“Trùng hợp thật, cậu định đến trường à?.”
“Lên xe đi, tôi chở cậu.”
Lương Vỹ.
Người bạn thanh mai trúc mã, lớn hơn Dung Ly mấy tháng. Sau khi cậu theo mẹ chuyển đến sống ở thành phố A, hai người liền gặp và nhanh chóng làm quen, hiện tại cũng là bạn cùng lớp. Gia cảnh cậu ta tuy không bình thường, nhưng tính cách lại thoải mái, hòa đồng với người xung quanh.
Dung Ly còn lâu mới tin đây chỉ là trùng hợp, nhưng cũng không nói gì. Sau khi im lặng nhìn chiếc xe đã ‘điệu thấp’ trước mặt, rồi không từ chối mà bỏ vali vào cốp, sau đó mở cửa ngồi vào ghế phụ.
Lương Vỹ thấy cậu chịu lên xe thì nhanh chóng lái đi.
“Tôi còn tưởng cậu sẽ nghỉ thêm một thời gian nữa chứ.”
“Ừm.”
Sau khi đi qua vô số thế giới, cậu đã tiếp thu rất nhiều tri thức, nên dù có học hay không cũng chẳng quan trọng. Nhưng trong trường vẫn còn vài chuyện cần giải quyết. Vương Hạo, chẳng hạn... Không biết thấy cậu trở lại sớm như vậy, gã ta sẽ có phản ứng thế nào?
“Thời gian này cậu trở nên ít nói quá, vẫn để ý mấy lời của tên kia à?”
Dung Ly thoải mái dựa lưng vào ghế, mắt nhìn thẳng về phía trước, không quan tâm lắm trả lời:
“Tôi không để ý.”
Lương Vỹ quay qua liếc nhìn cậu đầy dò xét, ánh mắt tràn đầy vẻ không tin.
“Thật không? Trước đây cậu đâu có lạnh lùng thế này.”
Cậu không trả lời câu hỏi của cậu ta, đôi mắt khẽ rũ xuống, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên đầu gối theo thói quen. Quả thật trước đây cậu không lạnh lùng, hờ hững như vậy. Nhưng con người rồi sẽ phải thay đổi, huống chi cậu là người đã trải qua vô số sinh tử, nếm qua vô số lòng người bạc bẽo.
Lương Vỹ thấy cậu không nói còn tưởng mình đã nhìn thấu nên bực bội nói:
“Tên Vương Hạo đó trước giờ luôn ghen tị với ngoại hình và thành tích học tập của cậu, không biết nghe ở đâu được một chút chuyện ba mẹ cậu nên liền bám vào đó gièm pha, nói này nói nọ. Cậu đừng để ý làm gì, loại người như gã chỉ giỏi nói sau lưng thôi.”
“Thật không hiểu nổi, cậu có đắc tội gì với gã đâu, gã cứ nhắm vào cậu mà cắn mãi không buông.”
“Không cần để ý đến gã ta.” Dung Ly lạnh nhạt, hoàn toàn không có chút phản ứng nào.
Cậu đã không phải là Dung Ly hiền lành, tốt bụng và bao dung như trước đây nữa. Nếu cậu muốn đối phó tên đó thì rất dễ nhưng như vậy thì không còn vui nữa.
Lương Vỹ hừ một tiếng:
“Cậu không để ý mà xin nghỉ một tuần liền, tính cách còn trở nên lạnh lùng như vậy. Tôi nói chứ, lần này cậu đi học lại, phải cho gã biết không phải ai cũng mặc gã giẫm đạp.”
“Tôi nghỉ không liên quan đến gã. Nếu gã còn muốn gây sự, tôi sẽ xử lý, cậu đừng quan tâm làm gì.” Dung Ly có chút bất đắc dĩ với cái tính nhiệt tình, hoạt bát này của Lương Vỹ. Chỉ đành nhìn cậu ta nghiêm túc bày tỏ.
“Rồi, rồi, nghe cậu. Có việc gì cần giúp thì cứ nói với tôi, đừng khách khí.” Lương Vỹ thấy cậu im lặng gật đầu thì bật cười, khẽ lắc đầu, có chút vui vẻ.
Dù thế nào đi nữa, Dung Ly của hiện tại đã thay đổi, có lẽ đã trưởng thành, trở nên mạnh mẽ hơn, không để mặc người chà đạp nữa.
Chiếc xe lướt nhanh trên con đường, ánh sáng mặt trời rọi xuống kính xe, phản chiếu lên khuôn mặt tinh xảo lạnh nhạt của Dung Ly. Làn da trắng mịn như bạch ngọc thượng hạng nhất. Đôi mắt phượng khẽ nhếch, yêu mị nhưng lại phủ đầy sương lạnh. Sống mũi cao, môi mỏng nhạt màu, mái tóc mềm mại buông lơi, trông cậu như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhất thế gian.
Chiếc xe dừng trước cổng trường, Dung Ly bước xuống, lấy vali ra.
“Tôi đi đỗ xe, cậu vào trong trước nhé.” Thấy cậu gật đầu, Lương Vỹ cười vẫy tay rồi lái xe vào bãi đỗ bên cạnh.
Dung Ly kéo vali vào trường, thẳng hướng ký túc xá bước tới. Xung quanh, không khí cuối tuần vẫn khá nhộn nhịp, dù đa số sinh viên đã trở về hoặc đi chơi, nhưng vẫn khá nhiều người người ở lại. Tiếng cười nói vang lên từ xa, vài nhóm bạn đang ngồi tán gẫu dưới những gốc cây lớn. Cậu bước qua những hàng cây quen thuộc, tiếng lá xào xạc trong gió khiến cậu có chút hoài niệm.
Khi thấy Dung Ly xuất hiện, vô số ánh mắt đều vô tình hay cố ý đổ dồn về hướng này. Một phần vì ngoại hình xuất chúng và thành tích học tập xuất sắc của cậu, một phần vì những lời đồn xuất hiện gần đây. Nhưng đối diện với sự tìm tòi, nghiên cứu ấy cậu chỉ lạnh nhạt làm lơ.
Khi cậu vừa bước vào sảnh ký túc xá, một giọng nói âm dương quái khí vang lên từ bên cạnh.
“Đàn em Dung Ly đã trở lại trường rồi sao?”
Đứng trước mặt cậu là Vương Hạo, cùng nhóm bạn của gã.
Cậu nhìn khuôn mặt quen thuộc nhưng đầy giả tạo trước mặt chỉ thấy phiền chán.
Tên Vương Hạo này từ ngoại hình đến xuất thân đều bình thường, nhưng học lực lại rất tốt, trước khi Dung Ly xuất hiện gã được cả trường gọi là học thần. Thành tích học tập được rất nhiều người ngưỡng mộ, ai ai cũng tâng bốc, lấy lòng gã. Sau khi Dung Ly nhập học, mọi thứ đã thay đổi. Cậu không chỉ vượt mặt gã trong học tập mà còn sở hữu ngoại hình xuất chúng, khiến gã bị lấn át hoàn toàn.
Sinh viên xung quanh nhanh chóng nhận ra có trò hay để hóng. Một số giả vờ xem điện thoại nhưng thực chất lại lén nhìn sang.
“Lại nữa rồi, lần nào cũng vậy nhỉ? Mỗi lần đàn anh Vương Hạo gặp học đệ Dung Ly là phải châm chọc mấy câu.”
“Ai mà chẳng biết, trước đây đàn anh tự hào với danh hiệu học thần thế nào. Nhưng từ khi đàn em nhập học, đàn anh liền bị lãng quên. Không ghen tị mới lạ đó.”
“Nhưng công nhận học đệ đẹp trai thật, vừa đẹp vừa học giỏi nữa chứ, xứng đáng là thần của mọi người.”
“Này, cậu có phát hiện hôm nay Dung Ly không giống trước kia không?”
“Hình như lạnh lùng hơn thì phải? Nhưng lại đẹp trai hơn rồi.”
Tiếng xì xào ngày một nhiều hơn, nhưng Dung Ly hoàn toàn không quan tâm.
Vương Hạo thì khác, sắc mặt gã càng lúc càng khó coi, bàn tay nắm chặt thành quyền. Lời bàn tán xung quanh như từng nhát dao đâm vào lòng tự trọng của gã.
“Đàn em trở về trường lúc này là để chuẩn bị cho bài kiểm tra thử sao? Không làm tiểu thiếu gia nhà giàu nữa à?” Giọng gã đầy châm chọc, cố ý nâng giọng để thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Dung Ly không buồn phản ứng, chỉ hờ hững liếc qua gã, giọng điệu nhạt nhẽo như nước lã:
“Liên quan gì đến anh?”
Vương Hạo thoáng sững sờ, không ngờ cậu ta lại thờ ơ đến vậy. Trước đây, mỗi lần bị gã mỉa mai, dù không phản bác thì cũng ít nhiều lộ ra cảm xúc. Nhưng hôm nay…
Thái độ này khiến gã có cảm giác như mình đang tự diễn một vở kịch câm trước mặt mọi người.
Gã cắn răng, hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục mỉa mai:
“Sao? Hay bị đuổi ra khỏi nhà nên mới…”
“Tránh ra.”
Hai chữ ngắn gọn, lạnh lùng phun ra từ miệng Dung Ly, như một nhát dao sắc bén cắt ngang không gian.
Khoảnh khắc ấy, cả sảnh ký túc xá như rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Áp lực vô hình tỏa ra từ người cậu khiến nhiệt độ xung quanh như hạ xuống vài độ. Những sinh viên đứng gần đó bất giác rùng mình, không dám hó hé.
Vương Hạo cũng đột nhiên cứng đờ, cổ họng khô khốc. Cả người gã như bị một luồng khí lạnh bao phủ, tim đập dồn dập, sống lưng ứa mồ hôi lạnh. Cảm giác này… chẳng khác nào bị một con thú dữ áp sát, chỉ cần nhúc nhích là có thể mất mạng.
Bốn tên bạn đi cùng gã cũng xanh mặt, không dám lên tiếng.
Dung Ly thấy tất cả đều im bặt thì hài lòng thu lại áp lực từ khí tràng của mình. Ánh mắt cậu trở lại vẻ hờ hững thường ngày, như thể những gì vừa xảy ra chẳng đáng để nhắc đến.
Lúc này, một giọng nói đầy ý cười vang lên:
“Đông vui quá vậy, tôi tham gia với nhé.”
Lương Vỹ từ bên ngoài bước vào, hai tay đút túi quần, cười nhàn nhạt.
Vương Hạo nghe thấy giọng cậu ta thì lập tức giật mình tỉnh lại, sắc mặt tái mét. Gã biết nếu còn đứng đây, nhất định sẽ chỉ khiến bản thân mất mặt hơn.
“Hừ.” Gã nghiến răng, cố gắng giữ lại chút thể diện cuối cùng, hất cằm với đám bạn rồi xoay người bỏ đi.
Bóng lưng căng cứng của gã khuất dần, đám sinh viên hóng chuyện cũng lục tục giải tán, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc nhìn về phía Dung Ly, trong lòng đầy tò mò.
Lương Vỹ nhướng mày nhìn cậu, khóe môi cong lên trêu chọc:
“Cậu vừa làm gì mà dọa gã ta chạy mất dép thế?”
Dung Ly chỉ nhàn nhạt đáp:
“Kệ họ.”
Lương Vỹ bật cười, khoác vai cậu kéo đi:
“Được rồi, không quan tâm bọn họ nữa. Về phòng thôi.”
Hai người nhanh chóng rời đi, bỏ lại phía sau những ánh mắt tò mò, xung quanh vẫn chưa hết xôn xao.
Phòng 208, ký túc xá nam.
Cánh cửa vừa mở ra, một quả bóng rổ liền bay thẳng đến trước mặt Dung Ly.
Theo phản xạ, cậu nghiêng đầu tránh né, quả bóng đập vào tường rồi rơi xuống giường bên cạnh.
"Chậc, vẫn nhanh như trước nhỉ!"
Giọng nói trầm ấm, mang theo chút hứng thú vang lên.
Tô Vân Khải, người vừa lên tiếng,cao gần 1m90, dáng người rắn rỏi, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn. Mái tóc đen hơi dài, cắt tỉa gọn gàng nhưng vẫn có vài sợi lòa xòa trước trán, càng tăng thêm vẻ phóng khoáng. Cậu ta mặc áo ba lỗ thể thao, lộ ra bắp tay săn chắc, trên người còn vương lại chút mồ hôi do mới từ sân bóng trở về.
Dung Ly lườm nhẹ: "Anh định ném vào mặt tôi đấy à?"
"Chỉ thử phản xạ của cậu thôi mà!"
Tô Vân Khải bật cười, vươn tay vỗ vai cậu một cái.
"Lâu lắm không thấy mặt, cứ tưởng cậu bỏ trốn rồi."
"Thế nào? Đi nghỉ dưỡng ở biệt thự chán chưa?"
Một giọng nói lười nhác khác vang lên từ giường tầng trên.
Vũ Nhiên Phong đang tựa lưng vào gối, một tay cầm cuốn sách dày cộp, một tay chỉnh lại kính. Cậu ta có vóc dáng cao ráo nhưng gầy hơn so với Tô Vân Khải, mang nét thư sinh điển hình. Da trắng, sống mũi cao thẳng, gương mặt tuấn tú nhưng luôn mang theo vẻ lãnh đạm, có phần xa cách. Kính gọng bạc hơi trượt xuống sống mũi, đôi mắt đen thẫm như ẩn chứa một kho tàng tri thức sâu không thấy đáy.
Lương Vỹ đặt vali xuống, nghe vậy liền bật cười:
"Đừng nghe cậu ta nói bậy. Dung Ly cũng chỉ nghỉ có một tuần thôi."
Nhưng nói đến đây, tất cả bỗng đánh giá lại người bạn cùng phòng, ánh mắt mang theo chút tò mò:
"Nhưng hình như cậu có gì đó… thay đổi thì phải?"
"Thay đổi gì?" Dung Ly thản nhiên đáp, cởϊ áσ khoác ngoài treo lên giá.
Tô Vân Khải khoanh tay trước ngực, nhíu mày quan sát cậu một lúc rồi gật gù: "Ừm… hình như lạnh lùng hơn? À không, phải nói là có một loại… áp lực vô hình?"
"Tôi cũng thấy thế." Vũ Nhiên Phong hờ hững lật trang sách, giọng điệu nhàn nhạt.
"Có khi nào nghỉ một tuần để đi luyện công phu không?"
"Thôi nào, đừng suy đoán lung tung." Lương Vỹ bật cười, dựa người vào bàn.
"Nhưng dù sao cũng tốt. Ít nhất, có người thay đổi sẽ không bị bắt nạt nữa."
Tô Vân Khải nhíu mày:
"Lại Vương Hạo?"
"Còn ai vào đây nữa." Lương Vỹ hừ nhẹ.
"Nhưng mà lần này, tôi thấy hắn sắp phải khổ rồi."
"Ồ?" Vũ Nhiên Phong đẩy kính, ánh mắt sắc bén liếc xuống.
"Lần này cậu định xử lý hắn thế nào? Vẫn giữ phong cách mặc kệ như trước?"
Dung Ly nhấc ly nước trên bàn, chậm rãi nhấp một ngụm, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như cũ:
"Xử lý hay không còn phải xem hắn làm gì tiếp theo."
Không ai lên tiếng, nhưng cả ba người đều đồng loạt cảm nhận được một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Vũ Nhiên Phong ho nhẹ, cúi đầu tiếp tục đọc sách:
"… Tôi đoán là Vương Hạo nên cầu nguyện đi."
Tô Vân Khải bật cười lớn, vỗ vai cậu:
"Thôi được rồi, đừng nói chuyện kẻ xui xẻo đó nữa. Dung Ly, mai cậu có đi cổ vũ không? Tôi có trận đấu bóng rổ đấy."
"Mai tôi có bài kiểm tra thử." Dung Ly từ chối ngay lập tức.
"Thế buổi chiều thì sao?"
"Tùy tâm trạng."
"Tùy tâm trạng?" Tô Vân Khải nhướn mày. "Cậu đúng là ngày càng khó đoán."
Vũ Nhiên Phong nhàn nhạt đáp:
"Giờ cậu mới phát hiện à?"
Bầu không khí trong phòng nhanh chóng trở nên sôi nổi. Mặc dù ai cũng có chút tò mò về sự thay đổi của Dung Ly, nhưng đồng thời vẫn cảm thấy thoải mái khi cậu vẫn giữ được nét bình thản quen thuộc.