Chương 1

Chap 1:

Quán bar ồn ào, ánh đèn nhấp nháy hắt lên những khuôn mặt đang say sưa trong men rượu. Dung Ly ngồi một mình ở góc quầy, tay cầm ly rượu sóng sánh, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía xa xăm. Cậu như một bức tranh tĩnh lặng giữa không gian náo nhiệt, vẻ đẹp của cậu khiến người ta không thể rời mắt.

Dung Ly nhìn ly rượu rượu trước mặt, ánh sáng từ đèn chiếu xuống tạo thành những vệt màu sắc lung linh biến ảo.

Hàng ngàn năm trôi qua, đã trải qua vô số chuyện, nhưng cuối cùng vẫn trở về thế giới này. Đang tự hỏi thì phát hiện có người lại gần, cậu liền thu hồi lại suy nghĩ, tạm thời tùy cơ ứng biến.

“Người đẹp, sao lại ngồi một mình thế này? Uống với anh một ly anh, dẫn em đi chơi.”

Gã đàn ông to con tiến lại gần, tay lắc ly rượu, ánh mắt bất thiện quét từ đầu tới chân Dung Ly, giọng điệu đầy ý tứ mờ ám. Quá đẹp, quá hoàn mỹ, trước giờ gã chưa gặp ai đẹp đến vậy. Cậu đẹp đến mức khiến cả không gian chao đảo.

Dung Ly khẽ nhíu mày, đặt ly rượu xuống quầy. Ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ gõ lên thành ly thủy tinh, ánh mắt thờ ơ lạnh nhạt nhìn thẳng gã đàn ông.

“Không cần.”

Gã kia cười ngả ngớn, không chịu buông tha: “Đừng lạnh lùng vậy chứ người đẹp, chỉ làm quen thôi mà.”

Dung Ly không trả lời, cậu chậm rãi quay đi, ý từ chối giao tiếp rõ ràng.

Thế nhưng, kẻ trước mặt vẫn không biết điều, gã nghiêng người tới gần, mùi rượu nồng nặc trộn lẫn với thứ nước hoa rẻ tiền phả đến:

“Người đẹp, nể mặt anh uống một ly rồi anh thương.”

“Cút.”

Một từ duy nhất vang lên, ngay lập tức gã đã đối mặt trực diện với một đôi mắt phượng lạnh lẽo như đao.

Sát khí lạnh buốt đập thẳng vào mặt khiến gã đàn ông cứng đờ, theo bản năng lùi một bước, sống lưng lạnh toát. Nhưng khi thấy những ánh mắt xem kịch người xung quanh, gã thẹn quá thành giận, mặt đỏ phừng.

“Đ*t mẹ mày! Làm giá với tao à?” Gã nghiến răng, ánh mắt oán độc, cơn xấu hổ biến thành cơn giận bùng nổ. “Mày tưởng mày là cái thá gì mà…”

Vừa chửi gã vừa vung tay định đánh Dung Ly, nhưng ngay giây tiếp theo, một tiếng “Rắc!” khô khốc vang lên.

Dung Ly nắm lấy cánh tay gã, nhẹ nhàng bẻ gãy rồi tung một cú đá đẹp mắt, đá gã ra xa mấy mét. Gã bay thẳng ra phía sau, cả người đập vào bàn gần đó, ly tách rơi vỡ loảng xoảng, đau đến mức mặt mày vặn vẹo, ôm cánh tay đã gãy lăn lộn kêu la.

Không gian quán bar vốn náo nhiệt nay lặng ngắt như tờ.

Dung Ly lạnh lùng thu chân lại, lấy khăn tay trắng trong túi ra tỉ mỉ lau sạch bàn tay đã đυ.ng vào kẻ kia, động tác thong thả tao nhã. Lau xong tay cậu không chút do dự ném chiếc khăn vào thùng rác gần đó rồi bước từng bước về phía tên đang nằm đằng xa.

Cậu đứng trước mặt gã, ánh đèn hắt xuống bóng lưng cao gầy, che khuất đi khuôn mặt tuyệt mỹ đó. Đã từ rất lâu rồi cậu chưa gặp kẻ nào hăng hái tìm đường chết như tên này.

“Còn muốn làm quen không.” Giọng cậu lạnh lùng, không mang chút cảm xúc. Vừa trở về thân thể này, cậu còn chưa kịp dung hợp hoàn toàn linh hồn và ký ức thì đã gặp kẻ gây rối. Đúng là phiền phức.

“Không… Không…” Gã ta hoảng hốt từ chối, cứ nghĩ là một mỹ nhân xinh đẹp nhu nhược mặc người đùa giỡn, không ngờ lại khó chơi như vậy.

“Cút.” Cậu bây giờ rất cần thời gian để sắp xếp lại trí nhớ của mình, nếu là trước đây có lẽ cậu sẽ đánh cho tên này một trận nhừ tử.

Gã đàn ông nuốt khan, không dám nói thêm lời nào. Hắn lảo đảo đứng lên, chật vật chạy ra khỏi quán bar, không dám quay đầu lại.

Dung Ly thu lại ánh mắt, chậm rãi trở về ghế, ngón tay thon dài vuốt ve ly rượu, chìm vào suy tư.

Những ánh mắt xung quanh vẫn chưa rời khỏi cậu, nhưng không ai dám tùy tiện tiến lên. Xung quanh cậu như xuất hiện một tấm chắn vô hình, ngăn cách tất cả ồn ào, huyên náo lẫn những kẻ có ý định tiếp cận.

Dung Ly tựa lưng vào ghế, ánh mắt rơi xuống ly rượu sóng sánh, lòng thầm than. Mới trở về đã gặp phiền phức, lẽ ra không nên đặt thời gian về ngẫu nhiên. Haizzz

Ký ức về cơ thể này, về thế giới này, với cậu chỉ là những mảnh ghép rời rạc, mơ hồ. Dù đây là nơi cậu sinh ra và lớn lên, nhưng so với hàng ngàn năm du hành thời không, mười chín năm ấy quá ngắn ngủi, gần như không đáng kể. Giờ phút này, bất ngờ tỉnh lại, cậu chỉ biết mình tên Dung Ly và đây thật sự là cơ thể cũ của mình ở thế giới này.

Dung Ly khẽ nhíu lông mày xinh đẹp, khuôn mặt thoáng hiện vẻ muộn phiền.

Reng reng reng…

Điện thoại trong túi rung lên từng hồi, Dung Ly cầm lấy xem, trên đó hiển thị người gọi ‘anh hai’. Cậu liếc nhìn quán bar ồn ào náo nhiệt trước mắt quyết định rời khỏi. Cậu đứng lên cầm lấy chiếc áo khoác bên cạnh rồi bước ra khỏi quán. Phía sau vô số ánh mắt tiếc nuối dõi theo nhưng cậu hoàn toàn không để ý.

Bước ra ngoài, một cơn gió lạnh bất chợt ùa tới khiến cậu khẽ rụt người. Cậu khoác áo lên, che đi cái rét lạnh của đêm đông. Hơi thở hóa thành làn khói trắng bay nhẹ nhàng trong không khí. Mãi đến khi cuộc gọi sắp kết thúc cậu mới bắt máy.

“Alo.”

“A Ly, sao bây giờ em mới nghe máy.”

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói dịu dàng, ấm áp, mang theo sự quan tâm thân thiết.

Anh hai… Người anh dù cho gia đình có chia tách vẫn luôn quan tâm cậu. Cậu cảm thấy trong lòng có một chút cảm giác ấm áp kỳ lạ. Nhưng rất nhanh cảm xúc đó đã bị kìm nén lại.

“... Vừa rồi quá ồn, không tiện nghe.” Dung Ly trả lời, giọng điệu tuy vẫn còn lạnh nhạt nhưng vẫn có chút thân thiết.

“Muộn như vậy rồi em còn đi đâu vậy?”

Đầu dây bên kia Dung Mặc có chút lo lắng, không biết gần đây xảy ra việc gì, thái độ của A Ly rõ ràng lạnh nhạt, xa cách, thậm chí có phần hờ hững.

Dung Ly không hay biết rằng giọng điệu lạnh nhạt hiện tại vô tình trùng khớp với khoảng thời gian cậu bị người tính kế, khiến cậu dần xa cách với người thân.

“Em ra ngoài hóng gió.” Thật ra cậu là bị người tính kế nên mới giận dỗi người thân, muốn mình trở nên có ích hơn. Tuy chưa lấy lại hoàn toàn ký ức trước đây, nhưng cậu cũng đoán được phần nào câu chuyện.

Cậu không để Dung Mặc hỏi tiếp về vấn đề này mà nói sang việc khác: “Có việc gì không… Anh.”

“Không có chuyện thì không được gọi cho em sao?” Đầu dây bên kia Dung Mặc cười nhẹ, giọng điệu vẫn dịu dàng khiến Dung Ly không biết người anh hai này có nhận ra sự khác lạ của cậu hay không.

“Không giỡn với em nữa.” Giọng Dung Mặc mang theo ý cười. “ Tuần sau anh qua tỉnh A xử lý công việc, sẵn tiện qua thăm em, em có cần mua gì không? Nói anh mua cho?”

Dung Ly hơi thất thần, sau khi rời khỏi thế giới này bước vào con đường xuyên không, cậu đã chấp nhận việc mình sẽ mất đi một số thứ, trong đó có cái gọi là tình thân. Nhưng giờ đây cậu đã trở lại, tình cảm ấy lại trống rỗng mơ hồ.

“Không cần đâu, em không thiếu gì cả. ”

“Vậy được rồi, nếu em muốn mua gì thì cứ nói với anh, anh mua cho em.” Dung Mặc không ép buộc, đây là lần nói chuyện nhẹ nhàng nhất trong hai tháng vừa qua, anh vẫn giữ giọng điệu ôn hòa .

“Vâng.”

Không khí về đêm lạnh lẽo, một vài bông tuyết nhẹ rơi xuống trên vai Dung Ly, cậu vô thức xoay nhẹ chiếc nhẫn nơi ngón trỏ . Một lúc sau, cậu lên tiếng, giọng nói tuy vẫn lạnh nhạt nhưng lại có chút mềm mại hơn.

“Anh… Đừng làm việc quá sức, nhớ nghỉ ngơi sớm.”

Đầu dây bên kia Dung Mặc khẽ sững lại. Anh không ngờ cậu lại quan tâm mình như vậy, giống như người em trai này của anh đã trở lại như lúc đầu. Anh vui vẻ bật cười, dịu dàng nói:

“Ừm, anh xem xong phần tài liệu này sẽ đi nghỉ. Em cũng về sớm ngủ sớm nhé.”

“Vâng.”

Cuộc trò chuyện kết thúc, màn hình điện thoại nhanh chóng tối lại. Bấy giờ, Dung Ly mới vẫy tay gọi một chiếc taxi, sau khi nói địa chỉ cho tài xế, cậu lặng lẽ nhìn cảnh vật những ánh đèn lướt qua ngoài cửa xe, tâm trí có chút muộn phiền.

Cậu đã trở lại, nhưng lại thấy chút lạc lõng, cảm giác mình không thuộc về bất cứ nơi nào. Sự ngột ngạt, muộn phiền ấy cứ vây quanh trong lòng cậu.

Về đến nhà, Dung Ly mở cửa bước vào. Cậu bật đèn, ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, làm cho căn hộ trở nên ấm áp hơn. Đi thẳng về phòng ngủ, cậu lặng lẽ ngồi xuống mép giường, đưa tay xoa nhẹ huyệt thái dương đau nhức. Tuy mệt mỏi nhưng lại không hề buồn ngủ, cậu ngồi yên một lúc rồi đứng dậy đi vào phòng tắm.

Ngửa mặt mặc cho dòng nước ấm áp đổ xuống, Dung Ly khẽ thở ra một hơi đầy mệt mỏi.

Một lúc lâu sau,Dung Ly bước ra khỏi nhà tắm, sấy khô tóc, cậu kéo chăn ra rồi nằm xuống giường.

Nằm trên giường, Dung Ly mở mắt nhìn trần nhà được ánh sáng vàng nhạt hắt lên, tâm trí bắt đầu trôi dạt về những mảnh ký ức rời rạc về thế giới này.

Cậu đã quen với những trận chiến, những lần vật lộn giữa lằn ranh sống và chết. Quen với việc sắm vai vào những nhân vật, hoàn thành tốt nhiệm vụ rồi rời đi . Vậy mà bây giờ, trở về thế giới này, cậu lại quên mất mình từng sống ra sao. Những ký ức về thế giới này mơ hồ đến lạ, như chưa từng là của cậu. Cậu bức thiết muốn nhớ rõ lại tất cả.

Có lẽ ban ngày nghĩ gì, đêm liền mơ thấy cái đó.

Trong giấc mơ, Dung Ly đứng giữa khoảng không vô tận, xung quanh là màu trắng xóa. Hàng trăm, hàng triệu ngôi sao nhỏ nhấp nháy, trôi lơ lửng quanh cậu. Chúng vây quanh cậu một cách thân thiết, lấp lánh tựa như đang chào đón.

Chỉ chốc lát sau, những ngôi sao ấy chậm rãi tách ra, hình thành một con đường dài như vô tận. Nhìn về phía cuối con đường, nơi đó có một ngôi sao lớn hơn, sáng hơn những ngôi sao khác đang lẳng lặng trôi nổi. Trực giác mách bảo, đó là thứ cậu muốn tìm kiếm. Ký ức trước khi xuyên không, ký ức cậu đang tìm.

Không do dự, Dung Ly bước tới, đứng trước ngôi sao lớn tỏa sáng rực rỡ. Cậu vươn tay, khi đầu ngón tay chạm đến ánh sáng ấy, những ký ức xa xôi mờ ảo lập tức ùa về, chúng nhanh chóng tái hiện trong đầu, tất cả rõ ràng như mới xảy ra ngày hôm qua.

Đây là nơi cậu thuộc về, đây là nhà của cậu. Có lẽ cậu có thể hòa nhập vào thế giới này, trở thành một con người bình thường.