Chương 4: Tỷ tỷ thú vị

Cửu trưởng lão chính là Nguyên Anh chân nhân của Phong gia. Được ông tự mình hộ pháp và dẫn khí vào cơ thể là một đặc quyền mà người khác không thể nào có được. Đúng là thiên tài luôn được đối xử khác biệt.

"Con chọn công pháp gì vậy?" Cửu trưởng lão cười hỏi.

"Cửu Chuyển Băng Hoàng Quyết ạ." Giọng nói trẻ con mềm mại của nàng vang lên.

Cửu trưởng lão khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh liền giãn ra: "Ngồi xuống đi."

Phong Khả Tầm ngoan ngoãn ngồi xếp bằng. Rất nhanh, ngón tay của cửu trưởng lão đã đặt lên cổ tay trắng nõn của nàng. "Nhắm mắt lại, đi theo linh lực của cửu gia gia."

Phong Khả Tầm chỉ cảm thấy một luồng linh lực ấm áp và dễ chịu chảy qua từng kinh mạch của mình khiến cả người nàng thư thái vô cùng.

Không dám nghĩ nhiều, nàng lập tức vận hành công pháp vừa nhận được, dẫn linh lực trong không khí nhập vào cơ thể, men theo quỹ đạo linh lực của cửu trưởng lão mà vận hành.

Rất nhanh, một vòng tu luyện đã hoàn thành. Ở đan điền nàng đã có một tia linh lực màu lam nhạt đang lơ lửng. Nàng vui mừng mở mắt: "Con đã dẫn khí nhập thể thành công rồi."

Cửu trưởng lão vuốt râu, cười hiền hậu: "Nhớ rõ quỹ đạo vận hành của công pháp chưa?"

"Dạ nhớ rồi ạ! Cảm ơn cửu gia gia."

"Được rồi, vậy con theo mẫu thân về đi."

Phong Khả Tầm chột dạ liếc nhìn Phong Trác Vũ một cái, rồi chậm rì rì đi đến bên cạnh Liễu Tâm Nhi, kéo tay nàng, giọng đáng thương nói: "Mẫu thân, đã lâu rồi con chưa ngủ cùng người, hôm nay con có thể ngủ với người không ạ?"

Liễu Tâm Nhi đặt Phong Trác Vũ trong lòng xuống, ngồi xổm xuống để ngang tầm mắt với Phong Khả Tầm, dịu dàng hỏi: "Tầm nhi, có phải con gặp chuyện gì không vui không? Nói cho mẫu thân nghe nào."

"Không có đâu ạ, con chỉ muốn ngủ với mẫu thân thôi."

Phong Trác Vũ chậm rãi lên tiếng: "Có lẽ tỷ tỷ gặp ác mộng đấy." Hai chữ "tỷ tỷ" được hắn cố ý nhấn mạnh.

Liễu Tâm Nhi nhìn con trai, rồi lại nhìn con gái, cảm thấy hình như mình đã bỏ lỡ điều gì đó.

"Mẫu thân, chúng ta đi thôi." Phong Trác Vũ bước những bước chân ngắn ngủn đi trước, Phong Khả Tầm lập tức bám sát theo sau.

Nhìn cảnh này, Liễu Tâm Nhi chống cằm suy nghĩ, khẽ lẩm bẩm: "Hai đứa nhóc này có bí mật rồi."

Sau khi về đến Phượng Vũ Hiên, Liễu Tâm Nhi liền rời đi để xử lý công việc ở Thiên Bảo Các. Hiện tại nàng là người phụ trách chính của Thiên Bảo Các, chịu trách nhiệm quản lý nhân sự, điều phối tài nguyên và chủ trì các buổi đấu giá lớn.

Lúc này, trong phòng chỉ còn lại hai tiểu bánh bao. Vẫn như trước, bọn họ ngồi đối diện nhau, chỉ khác là lần này trên người Phong Trác Vũ tỏa ra một luồng áp lực vô hình.

Đôi mắt phượng vốn lanh lợi giờ lại trở nên sắc bén, mang theo nguy hiểm, không còn chút gì ngây thơ non nớt của trẻ con nữa.

Phong Khả Tầm vội vàng bày ra dáng vẻ lấy lòng, rót một chén linh lộ rồi đưa tới trước mặt Phong Trác Vũ, cười nịnh nọt: "Ca ca uống chút linh lộ do muội tự pha chế đi."

Phong Trác Vũ liếc nàng một cái, nhận lấy, nhấp một ngụm rồi lạnh nhạt nói: "Nghĩ kỹ rồi hẵng nói."

Phong Khả Tầm chớp chớp mắt, cố gắng duy trì biểu cảm ngây thơ vô tội, giọng điệu có chút lấy lòng: "Ca ca, muội là muội muội song sinh của huynh mà."

"Đến nước này rồi mà còn không chịu thành thật?" Giọng nói mềm mại của trẻ con lại mang theo một uy nghi không thể xua tan.

"Ca ca, muội sợ nói ra huynh cũng không tin thôi mà." Phong Khả Tầm ấm ức đáp.

Phong Trác Vũ không nói gì, chỉ khẽ hất cằm ra hiệu nàng tiếp tục.

Phong Khả Tầm quyết định liều một phen: "Muội đến từ một nơi gọi là Trái Đất, thực ra muội cũng không biết vì sao mình lại đến đây. Muội chỉ nhớ trước khi đến đây mình gặp một vụ tai nạn xe, rồi lúc mở mắt ra thì đã ở thế giới này rồi. Còn cụ thể là làm sao đến đây, muội cũng không rõ."

Đôi mắt Phong Trác Vũ khóa chặt trên người Phong Khả Tầm, sau khi xác định nàng không nói dối, trong mắt hắn vụt qua một tia nghi hoặc. Trái Đất? Tai nạn xe? Chưa từng nghe qua.

Thế nhưng hắn vẫn gật đầu, chậm rãi nói: "Được rồi, chuyện trước kia của ngươi ta không quan tâm. Nhưng ngươi giải thích thế nào về những chuyện tốt đẹp ngươi đã làm trong mấy năm qua?"

Tim Phong Khả Tầm chợt thót lên. Xong rồi xong rồi, cuối cùng cũng đến.

Bây giờ nàng chỉ hận không thể tự tát mình vài cái. Lúc đại lão còn ngủ say, sao mình lại dám ăn hϊếp hắn chứ?

Nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra ngây thơ, hỏi dò: "Ca ca, huynh đang nói gì thế ạ?"

Phong Trác Vũ khẽ nhếch môi, nở một nụ cười tự cho là tà mị nhưng trong mắt Phong Khả Tầm lại vô cùng đáng yêu. Chỉ là những lời hắn nói sau đó lại khiến nàng có cảm giác mình sắp tiêu đời.

"Ai là người hái Tử Huyền Thảo trong vườn của tam thúc? Ai là người trộm Phượng Vĩ Kê của Phó đại sư? Rượu Đào Hoa mẫu thân cất giữ, kẻ uống là ai? Thạch nhũ ở sau núi người giấu đi là ai?"