Đông Tân, Đảo Quốc.
Tối nay Đảo Quốc đã định sẵn là không yên ổn, nhất là Đông Tân, toàn thành phố bị phong tỏa, không ai được rời khỏi Đông Tân, thậm chí không được rời khỏi nơi ở nửa bước.
Quân lính vũ trang đầy đủ đi từng nhà kiểm tra, khách sạn, cửa hàng, khu vui chơi... không bỏ qua nơi nào cả.
Linh Oản Oản vừa ăn oden vừa hỏi quản lý khách sạn bằng giọng đầy nghi vấn: "Có phải người Đảo Quốc các anh cố tình nhắm vào người Long Quốc chúng tôi không?"
Quản lý khách sạn vội vàng lắc đầu: "Không có! Sao vậy được chứ! Xin cô đừng nói lung tung."
Một người Long Quốc đứng không xa lập tức lấy điện thoại ra quay lại, anh ta cảm thấy cô gái này sắp nói ra điều gì đó cực kỳ bùng nổ.
Linh Oản Oản hừ một tiếng, nuốt viên cá vào miệng rồi nói: "Không có á? Hiếm khi tôi có thời gian rảnh để sang Đảo Quốc mấy người tiêu chút tiền chơi bời, kết quả lại bị cưỡng chế nhốt trong khách sạn, còn nói là không có ư?"
"Ý mấy người là gì? Khinh thường người Long Quốc chúng tôi à? Anh nhìn xem trong khách sạn này có bao nhiêu người Long Quốc, trong Đông Tân này có bao nhiêu người là Long Quốc hửm?"
"Không có chúng tôi rót tiền nuôi các người, các người có thu nhập cao như vậy không?"
"Chúng tôi là cha mẹ cơm áo của các người đấy, các người là lũ con bất hiếu, dám đối xử với chúng tôi như vậy à, tôi sẽ tố cáo các người lên Liên Hiệp Quốc, tố cáo người Đảo Quốc ngược đãi người Long Quốc chúng tôi."
Tiếng Anh trôi chảy khiến quản lý khách sạn sững người, đến lúc phản ứng lại đã thấy không ít khách xung quanh tụ tập lại, hưởng ứng với lời nói của cô gái ngang ngược này.
Quản lý vội vàng giải thích rằng cả Đông Tân đều phải kiểm tra.
Linh Oản Oản lại hừ lạnh, giọng càng to hơn: "Các người dựa vào đâu mà kiểm tra chúng tôi? Tôi có lý do nghi ngờ đây là do các người tự biên tự diễn, đồ trong kho thuốc và quốc khố mà ai cũng có thể trộm được á?"
"Không đi kiểm tra bến cảng, sân bay, lại chặn những người bình thường chúng tôi ở đây làm gì, còn nói là không cố ý bắt nạt chúng tôi ư? Giờ để chúng tôi ra ngoài chơi, hoặc là miễn phí tiền phòng, còn phải mời chúng tôi ăn ngon nữa."
Nhìn qua như đang gây sự, nhưng nghe kỹ lại thấy rất có lý, điều này khiến quản lý khách sạn không biết phản bác thế nào.
Song những người Long Quốc xung quanh lại sáng mắt lên.
"Buồn cười quá, nếu bọn tôi có bản lĩnh đó thì còn ở khách sạn này của các người à? Không nói đến quốc khố, chỉ riêng kho thuốc thôi, từng ấy thuốc thì làm sao vận chuyển được? Ai mà có bản lĩnh lén vận chuyển trong đất nước của các người chứ?"
"Tuy không biết vì sao các người lại tự dựng lên chuyện này, nhưng tôi nói thẳng luôn, không có người Long Quốc đến đây tiêu tiền, các người sống sung sướиɠ vậy được chắc?"
"Lấy hết đồ ăn ngon ra đây, nếu cứ tiếp tục cưỡng ép nhốt chúng tôi trong khách sạn, thì phải miễn hết tiền phòng cho chúng tôi."
Có người thì thào bằng tiếng Long Quốc: "Có khi nào hơi quá đáng không? Như kiểu thừa nước đυ.c thả câu vậy?"
"Thừa nước đυ.c thả câu cái gì? Đồ của bọn họ cũng là của chúng ta, huống chi chị gái kia đã xông pha rồi, giờ không đoàn kết thì đợi đến khi nào?"
"Đúng rồi! Làm lớn lên cho náo nhiệt!"
Thế là, dưới màn gây sự cố tình của Linh Oản Oản, tình hình bắt đầu mất kiểm soát.
"Miễn phí! Miễn phí!"
"Dựa vào đâu mà nhốt chúng tôi trong khách sạn? Chúng tôi cần một lời giải thích hợp lý!"
"Có phải người Đảo Quốc các người cố tình nhắm vào người Long Quốc chúng tôi không? Muốn gây chiến à?"
"Gọi ông chủ các người ra đây, chúng tôi cần một lời giải thích!"
"..."