Chương 30

Khi Lương Chiêu Tịch rời khỏi Ngô Đình, trời đã gần tạnh mưa, cô nhìn thấy chiếc ô dự phòng đặt trên giá gần cửa, cố tình không lấy, mà đội những hạt mưa li ti bước về biệt thự số mười ba, nếu chẳng may cảm lạnh, cô sẽ có cớ để tìm Mạnh Thận Đình mà đóng vai yếu đuối.

Vừa đi được vài bước, chiếc xe đưa đón trong nhà tổ đã xuất hiện như từ trên trời rơi xuống, đuổi kịp cô từ phía sau, tài xế chủ động mở cửa xe: "Lương tiểu thư, để tôi đưa cô đi."

Lương Chiêu Tịch đương nhiên hiểu ai đã cho xe đến, cô quay đầu lườm nguýt cái tòa nhà ba tầng kia đầy oán giận, Mạnh tiên sinh đúng là quá cẩn trọng, không cho cô một chút sơ hở nào.

Cô về đến biệt thự đã gần trưa, đoán Mạnh Kiêu hẳn đã về sớm hơn mình, trong lòng đã chuẩn bị sẵn lời đối phó.

Quả nhiên, vừa vào đến phòng khách, cô đã thấy Mạnh Kiêu dang rộng hai chân, thoải mái ngả người ra ghế sô pha, nhắm mắt lại, tóc anh ta vẫn còn ẩm ướt, chắc là do dính mưa, vào nhà lại không tìm thấy cô, trong lòng ấm ức, ngồi đây chờ để hỏi tội cô, nhưng cuối cùng không chống đỡ nổi bệnh viêm dạ dày cộng thêm cảm lạnh, nên ngủ thϊếp đi.

Lương Chiêu Tịch bước đến trước Mạnh Kiêu, cúi xuống quan sát khuôn mặt hơi tái nhợt của anh ta, Mạnh Kiêu giật mình tỉnh giấc từ cơn ác mộng, đột ngột mở bừng mắt, thở hổn hển, vồ lấy cánh tay cô, ngón tay siết chặt vào da thịt.

"Mạnh Kiêu!" Lương Chiêu Tịch đau đến đỏ cả khóe mắt: "Anh buông ra! Tôi..."

Cô chớp thời cơ, thuận miệng nói dối: "Tôi sợ anh dính mưa bệnh, đặc biệt chạy đến Giới Đường tìm anh, muốn đưa ô cho anh, nhưng không thấy anh đâu, rồi lại bị lạc đường trong nhà tổ giữa trời mưa lớn, may mà gặp được xe đưa đón mới về được, mà anh còn hung dữ thế, làm tôi đau quá."

Mắt Mạnh Kiêu đầy tơ máu, trừng trừng nhìn khuôn mặt diễm lệ quá mức của Lương Chiêu Tịch.

Lúc đó anh ta từ chỗ chú út ra, trước tiên đưa ông nội về, rồi để giữ bình tĩnh, anh ta đội mưa đi bộ về biệt thự số mười ba mà không che ô.

Vừa đẩy cửa vào, anh ta đã bực bội gọi Lương Chiêu Tịch, nhưng bên trong trống rỗng, không một bóng người.

Anh ta nhìn thấy chiếc túi cô mang theo đặt cạnh đầu giường, khá lớn, vừa đủ để đựng một chiếc ô gấp cán ngắn 21 inch của Rolls Royce đặt riêng, anh ta banh miệng túi ra, đồ đạc lèo tèo, lại còn lộn xộn, như thể có thứ gì đó đã bị cố ý lấy đi.

Chiếc ô trên bàn trà Ngô Đình và lời chứng của ông nội không ngừng hiện về trong đầu anh ta, anh ta ấn số Lương Chiêu Tịch, nhưng bản thân cũng không biết tại sao lại không gọi đi, anh ta không ngừng phủ nhận một khả năng hoang đường nào đó, đầu óc hỗn loạn, cuối cùng không chống chọi nổi cơn buồn ngủ hành hạ suốt ba ngày, dựa vào đó mà ngủ thϊếp đi.

Trong mơ, anh ta lại trở về khu nghỉ dưỡng ngoại ô thành phố bốn năm trước, vì anh ta mà một vụ nổ đã xảy ra, anh ta mất ý thức trong cú va chạm dữ dội, khi mơ màng tỉnh lại, trước mắt anh ta toàn là máu, chân bị vật nặng đè lên, một bóng người mảnh mai đang cố gắng kéo anh ta ra ngoài, anh ta như mơ màng nhìn, thấy cô gái đó bất chấp nguy hiểm giúp anh ta thoát khỏi tai nạn, dùng cánh tay yếu ớt kéo anh ta ra, tay cô gái không ngừng đung đưa trước mắt anh ta, bùn đất cũng không che được làn da trắng sứ và một nốt ruồi son quyến rũ trên ngón tay.

Mặt cô đầy vết bẩn, còn anh ta thì đầu óc choáng váng, cố gắng thế nào cũng không nhìn rõ ngũ quan của cô, chỉ có khoảnh khắc được cô ôm vào lòng, anh ta mới nhìn rõ đôi mắt trong trẻo lấp lánh đó, như viên ngọc quý giá giữa làn khói bụi mịt trời.

Anh ta rung động mãnh liệt, dùng hết sức muốn nói chuyện với cô, nhưng không thể phát ra một âm tiết nào.

Trước khi bất tỉnh, cô gái đó vẫn đang giúp anh ta lau mặt, anh ta trong vô thức đã thề sẽ tìm thấy cô, sẽ cưới cô.

Đến khi tỉnh lại, anh ta nằm trong bệnh viện, hỏi ai cũng không tìm được tin tức về cô, như thể cô chỉ là một giấc mơ đẹp đẽ khi anh ta cận kề cái chết.

Ngay lập tức sau khi xuất viện, anh ta bị chú út đưa về nhà tổ, nhốt trong Giới Đường ba ngày ba đêm, trăm roi giới luật quất anh ta đến mức da thịt rách toạc, khi anh ta đau đớn kêu la, vô tình ngẩng đầu lên chạm phải ánh mắt của chú út.

Sâu thẳm, đen kịt, lạnh lẽo, tàn bạo, ngoài sự trừng phạt nghiêm khắc vì vụ nổ mà anh ta gây ra, còn có những ý nghĩa khác, lạnh lùng và tàn nhẫn hơn, điều đó trùng khớp một cách kỳ lạ với cái liếc mắt của chú út khi quay đầu nhìn anh ta trong thư phòng Ngô Đình hôm nay.

Mạnh Kiêu tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, trừng mắt nhìn Lương Chiêu Tịch trước mặt, cô vừa giống vừa không giống người mà anh ta tìm kiếm suốt bốn năm, cô gái kia sạch sẽ, chân thành, đôi mắt trong veo, không như Lương Chiêu Tịch, đôi mắt đầy vẻ quyến rũ, mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười đều ẩn chứa sự toan tính.

Anh ta không buông tay, ngược lại còn siết chặt hơn, chất vấn: "Cô đi tìm tôi để đưa ô? Ô đâu?"