Chương 65

“À, ra là chỗ này à!” Thuỷ Thiên Nguyệt nhìn theo vị trí ngón tay của Phong Mạn Thiên chỉ đến: “Hội trưởng Phong, bản vẽ trận pháp Thập diện mai phục này của ngài chưa phải là một bản hoàn chỉnh. Ngài nhìn ở đây này, xung quanh thập diện này đều là ‘trận chết’, vốn không có lối thoát. Cho nên vốn dĩ không ai có thể sử dụng được loại trận như thế này, chậc, cho dù là sử dụng được, nhưng sát khí nặng như vậy cũng sẽ gây tổn thương đến thiên hoà.”

Thuỷ Thiên Nguyệt vừa nói vừa lấy ra một cây bút, tuỳ tiện vẽ thêm vài nét ngay trên trận pháp, còn Phong Mạn Thiên càng nhìn càng sợ hãi trong lòng. Chỉ với vài nét bút của Thuỷ Thiên Nguyệt, đã hoàn toàn bổ khuyết xong trận pháp Thập diện mai phục này. Thiên tài, người này chắc chắn là thiên tài nghìn năm khó gặp, chắc chắn dù thế nào cũng không thể bỏ lỡ!

“Ừm, Thiên Nguyệt à, ngươi có biết không? Năm mươi năm một lần, trên đại lục Cửu Châu chúng ta sẽ tổ chức một giải đấu dành cho Trận Pháp sư. Ngay cả đại lục Cửu Châu và tám lục địa khác – ngoại trừ Trung Châu ra, thì đều phái ra ba trăm trận pháp sư đến đây thi đấu. Đương nhiên cũng có yêu cầu về tuổi tác của trận pháp sư: phải trong khoảng mười sáu đến sáu mươi tuổi. Đây là buổi hội họp cực kỳ long trọng của các trận pháp sư đấy! Mỗi trận pháp sư đều xem việc được tham gia trận đấu này là vinh quang của bọn họ. Ngươi hãy suy nghĩ thử xem, đến lúc đó, những người ngươi gặp gỡ đều là trận pháp sư; những điều ngươi nghe được đều là những chủ đề liên quan đến trận pháp. Hơn nữa còn có thể thi đấu với những trận pháp sư đến từ những môn phái khác nhau của các lục địa khác nhau. Đây là một việc khiến cho người ta hưng phấn biết bao, phải biết rằng, không có bao nhiêu trận pháp sư có thể có được một cơ hội như vậy!” Nói một hơi dài như vậy, Phong Mạn Thiên cũng chẳng thấy mệt mỏi tẹo nào, còn bổ sung thêm một câu: “Chỉ cần ngươi đồng ý, vậy thì ngươi sẽ là Phó hội trưởng của tổng hội, hơn nữa sẽ có quyền lực ngang với hội trưởng – toàn bộ tài nguyên của liên minh trận pháp sư Bắc Câu Lô Châu sẽ để ngươi tuỳ ý sử dụng!”

Nhưng Thuỷ Thiên Nguyệt lại khẽ thở dài một hơi, té ra trên mảnh đại lục Cửu Châu này, trận thi đấu kéo dài còn có thể được tâng bốc đến cỡ đó. Ôi, thật sự không có ý tưởng mới nào khác sao?

"Tỷ, đây là chuyện tốt đó! Tỷ đồng ý đi! Đến lúc đó đệ và tỷ cùng đi, còn có thể mở mang kiến thức nữa!" Khá lắm, Thủy Thiên Nguyệt còn chưa phản ứng. Thủy Nhiễm Trần đã vội vã muốn tỷ tỷ mình đáp ứng.

"Đệ thật sự muốn đi?" Thủy Thiên Nguyệt nhìn Thủy Nhiễm Trần. Đây là lần đầu tiên nàng thấy Thủy Nhiễm Trần hưng phấn như vậy.

"Đúng vậy, cơ hội này rất ít gặp. Tỷ, đến lúc đó tỷ phải nhất định dẫn đệ theo, được thêm kiến thức!"

"Được, vậy ta đồng ý, chỉ là ta có một điều kiện!" Thủy Thiên Nguyệt nói.

"Được, ngươi nói đi, chỉ cần ngươi đồng ý, vậy thì bất cứ điều kiện gì của ngươi ta đều sẽ đáp ứng!" Giờ phút này Phong Mạn Thiên không để ý nhiều lắm. Hơn nữa, lần này sở dĩ ông đi rời khỏi Bắc Câu Lô Châu đi cùng Thủy Mạn cũng là vì các ứng viên được tuyển tham gia so tài trận đấu ba năm sau không đủ. Mặc dù nhân tài ở Bắc Câu Lô Châu nhiều hơn không ít so với Đông Thắng Thần Châu, thế nhưng loại thiên tài có thể làm cho mắt người ta sáng lên lại quá ít. Rồi liên minh Đan Sư bên Thủy Mạn bọn họ kiểu gì cũng sẽ phải đối mặt với vấn đề giống như ông.

Thế là hai người liền cùng hợp tác, thương lượng xong, đi vòng quanh các lục địa khác nhìn ngó một chút, xem thử xem tình huống ở các lục địa khác như thế nào. Thế là hai người cứ đi như thế, đã đi thẳng tới Đông Thắng Thần Châu, vậy mà gặp được Thủy Thiên Nguyệt. Còn rất khéo là người tên Thủy Thiên Nguyệt này lại là người của Thủy gia ở Bắc Câu Lô Châu. Điều này khiến Phong Mạn Thiên vô cùng cao hứng, mà đối với nhân tài tên Thủy Thiên Nguyệt này, ông cũng là vì tình thế ép buộc.

"A, điều kiện của ta rất đơn giản! Ta đồng ý với ông ba năm sau sẽ tham gia tranh tài, cũng đồng ý trở thành phó hội trưởng của tổng hội. Nhưng ông cũng phải cho Nhiễm Trần tham gia tranh tài trận Pháp sư, để đệ ấy đại diện tổng hội liên minh Võ Giả của Bắc Câu Lô Châu tham gia trận đấu ba năm sau!"

"Hả!" Thủy Thiên Nguyệt vừa nói xong, không riêng gì Phong Mạn Thiên, cả Thủy Mạn, Thủy Toàn, và Thủy Nhiễm Trần đều ngây ngốc.

"Tỷ, tỷ nói đệ?" Thủy Nhiễm Trần có chút không dám tin đưa tay chỉ chỉ mình. Hơn nữa, chính hắn vẫn luôn biết rõ: Với năng lực của hắn, làm sao có bản lĩnh tham gia loại tranh tài này chứ?

"Thiên Nguyệt à, Nhiễm Trần không hiểu trận pháp mà?" Phong Mạn Thiên nhìn sắc mặt Thủy Thiên Nguyệt, nhỏ giọng nói: "Vậy làm sao có thể tham gia tranh tài trận pháp sư được?"