“Đúng vậy, đúng là vậy!” Phong Mạn Thiên nhìn sang Thuỷ Mạn đầy cảm động và biết ơn. Bây giờ trong lòng ông đang cảm thấy cực kỳ may mắn: may mà Thuỷ Mạn đã kéo mình đến Đông Thắng Thần Châu. Nếu không thì có lẽ ông đã bỏ lỡ mất dịp may với thiên tài trận pháp sư Thủy Thiên Nguyệt này: “Đồ mà ta đã tặng cho người khác, tuyệt đối không lấy lại!”
Thuỷ Thiên Nguyệt quan sát Phong Mạn Thiên từ đầu đến chân: “Không phải là ngài định mua chuộc ta chỉ bằng một khối lệnh bài Trưởng Lão nhỏ xíu này chứ? Hì hì, vậy ta đây cũng quá rẻ rồi!”
Lúc này mọi người đều nghe hiểu rằng, té ra là do người ta cảm thấy mình được lợi quá ít.
“Hì hì, tỷ, tỷ được lắm đấy!” Thuỷ Nhiễm Trần cười nói bên tai Thuỷ Thiên Nguyệt: “Tỷ, đệ đệ luôn ủng hộ tỷ! Bây giờ nếu như có thể róc thịt thì phải róc một miếng thịt thật to vào!” Mặc dù giọng nói của Thuỷ Nhiễm Trần đã ém xuống rất nhỏ, nhưng những người đứng ở đây là ai chứ? Lời nói thầm này làm sao có thể giấu được bọn họ.
“Đừng, đừng, đừng!” Thuỷ Toàn mở miệng.
Lời nói vừa thốt ra miệng, đã khiến Phong Mạn Thiên rất cảm động, nhìn đi, vẫn là người ta có lòng thiện tâm của bậc làm cha.
Mà Thuỷ Mạn lộ vẻ dở khóc dở cười. Nên biết rằng không phải ai cũng có thể lấy được khối lệnh bài Trưởng Lão của tổng hội liên minh trận pháp sư kia. Hơn nữa, thân phận trưởng lão tổng hội là một chức vị khá cao ở Bắc Câu Lô Châu, dù cho đi đến bất cứ nơi nào, với thân phận sáng ngời như thế, thì cho dù là người đứng đầu quốc gia cũng phải cung kính cúi đầu. Vậy mà đến tay của Thuỷ Thiên Nguyệt lại bị ghét bỏ trắng trợn. Đương nhiên là Thuỷ Mạn không hề biết rằng trên người của Thuỷ Thiên Nguyệt bây giờ có tận vài khối lệnh bài Trưởng lão và Phó hội trưởng. Cho nên với khối lệnh bài Trưởng Lão này, nói thật lòng, nàng cũng chẳng thèm quan tâm. Thân phận Trưởng lão còn lớn hơn cả Phó hội trưởng à.
Phong Mạn Thiên còn đang cảm động chưa dứt, nhưng câu nói tiếp theo của Thuỷ Toàn đã khiến mặt ông xám xịt: “Thiên Nguyệt à, thật ra chức hội trưởng tổng hội này rất không tầm thường nha, róc một miếng thịt thì keo kiệt quá! Dù thế nào cũng phải róc thêm hai miếng chứ! Cứ yên tâm, ta luôn ủng hộ con!”
Phong Mạn Thiên nghe xong bỗng cảm thấy buồn rầu, hoá ra ông là một người coi tiền như rác như vậy à.
Nhưng Thuỷ Mạn lại lộ vẻ bất ngờ nhìn sang Thuỷ Toàn. Trong ấn tượng của ông, người đệ đệ này vẫn luôn là người biết ăn nói. Thế nhưng không ngờ rằng hôm nay lại thấy được một bộ mặt khác của hắn.
“Vâng, cha! Người cứ yên tâm!” Thuỷ Thiên Nguyệt gật đầu thật mạnh. Sau đó ra hiệu cho Thuỷ Toàn một ánh mắt có ý rằng nàng chắc chắn sẽ chặt miếng thịt thật lớn. Sau đó thì nàng chìa tay về hướng Phong Mạn Thiên: “Hội trưởng Phong, ngài xem này, thật ra con người của ta rất dễ nói chuyện. Ngài có đồ quý gì thì cứ lấy ra, không cần quá nhiều, chỉ cần tầm bảy tám chục món là được! Hơn nữa ta cũng biết rằng ngài sẽ không phải loại không biết thẹn thùng mà đưa cho ta những món đồ quá kém cỏi đâu!”
“Ực!”
Phong Mạn Thiên nhìn Thuỷ Mạn như muốn cầu cứu. Ông thầm nói trong lòng rằng: ông lại nói đỡ cho tôi vài câu đi. Thế nhưng Thuỷ Mạn lại quay đầu sang hướng khác nói chuyện phiếm với Thuỷ Toàn. Vốn dĩ người ta là giả bộ không nhìn thấy.
“Đây là một cuốn trận pháp cao cấp có tên là ‘Thập diện mai phục’!” Thuỷ Mạn đau lòng lấy ra một cuốn trận pháp. Đây là thứ ông tìm được trong một di tích nào đó, hơn nữa đến bây giờ ông vẫn chưa tìm hiểu hết được nó. Hôm nay ông lại phải tặng cho Thuỷ Thiên Nguyệt, sao lại không đau lòng cho được?
“Thập diện mai phục?” Thuỷ Thiên Nguyệt lộ vẻ ghét bỏ: “Ngài còn đồ tốt nào khác không, đổi cái khác đi!” Về cuốn Thập diện mai phục này, nàng chẳng thèm để vào mắt, những loại trận pháp như thế này, nàng hoàn toàn có thể hạ bút thành văn, chẳng cần đến bản vẽ trận pháp nữa kia là.
“...” Phong Mạn Thiên choáng váng. Hoá ra thứ đồ mà mình coi như trân bảo, trong mắt Thuỷ Thiên Nguyệt chỉ là một ngọn cỏ ven đường mà thôi.
“Ngài đổi thứ khác đi! Ta không cần bản vẽ trận pháp đâu!” Thuỷ Thiên Nguyệt cũng biết rõ là những bản vẽ trận pháp được lưu truyền trên phiến đại lục này vốn dĩ không thể so sánh với những trận pháp trong trò chơi nàng đã chơi trước kia.
“Ngươi, ngươi biết bày trận Thập diện mai phục ư?” Giọng nói của Phong Mạn Thiên hơi khàn.
“Đúng vậy, trận pháp này không có gì khó cả!” Thuỷ Thiên Nguyệt lộ vẻ không quan tâm.
“Vậy, vậy, vậy thì ngươi mau đến đây xem thử, chỗ này có nghĩa là gì vậy?” Không phải do Phong Mạn Thiên nghi ngờ gì, mà là Thuỷ Thiên Nguyệt còn quá trẻ, còn am hiểu thuật luyện đan, thế nên lúc này ông mới bày trận Thập diện mai phục ra. Đầu tiên là muốn xem xem lời nói của Thuỷ Thiên Nguyệt chỉ là ba hoa khoác lác hay thật sự có tài học. Thứ hai là trong trận Thập diện mai phục này, ông thật sự vẫn chưa hiểu rõ vài nơi.