Chương 63

“Á!” Một tiếng gào thét, Phong Mạn Thiên vội vàng dời bước đổi vị nên vẫn còn ổn. Tuy rằng trên người bị đao lá liễu xẹt qua nhưng chỉ là vết thương ngoài da.

“Hự, nóng quá!” Khá lắm, Phong Mạn Thiên vừa mới trải qua mùa đông, lại tức khắp đi vào trong bếp lò. Hai mắt căng ra, nơi này bao trùm bởi một màu đỏ đậm. Dung nham đỏ tươi không ngừng lưu động, trên đỉnh đầu đều bị nham thạch nóng chảy rực lửa phủ kín.

“Trời ạ, đây rốt cuộc là trận pháp gì vậy!” Phong Mạn Thiên tự xưng mình tinh thông tất cả trận pháp trên đời này, nhưng trước nay chưa từng gặp qua trận pháp nào có ba loại biến hóa. Phải biết rằng hiện giờ cả trên đại lục, trận pháp cũng chỉ có nhiều nhất hai loại biến hóa mà thôi.

Thủy Thiên Nguyệt này rốt cuộc là thiên tài trận pháp thế nào chứ. Phong Mạn Thiên không ngừng kinh ngạc cảm thán.

Nhưng lúc này, dung nham trên đỉnh đầu ông lại một trận rung chuyển, mưa dung nham theo thế giáng xuống “bùm bùm” không chút lưu tình!

“Không ổn rồi!” Khi ấy Phong Mạn Thiên mới đau khổ phát hiện: Ông không nhìn thấy bất kỳ đường ra nào. Nói cách khác, ông đã hoàn toàn bị vây hãm trong trận pháp. Nếu không có người cứu ông, vậy kết cục chờ đợi ông chỉ có một, đó chính là chết!

“Hội trưởng Phong, ngài đừng lo, đi theo ta đi!” Đang trong thời điểm quan trọng, một bàn tay kéo cánh tay của ông. Ông nhớ rất rõ giọng nói này, đúng là giọng của Thủy Nhiễm Trần.

...

“Mạn Thiên, sao ngươi lại thành ra như vậy?” Thủy Mạn giật mình nhìn Phong Mạn Thiên được Thủy Nhiễm Trần lôi ra từ trận pháp.

Một bộ bạch y sạch sẽ gọn gàng bây giờ loang lổ các vết máu, hơn nữa có nhiều chỗ bị rách rưới để lộ vết thương bên trong. Điểm khôi hài nhất chính là, còn đang bốc khói.

Đầu tóc được chải chuốt chỉnh tề vô lực xõa xuống, trên khuôn mặt xuất hiện từng khối tím tái. Bao nhiêu năm qua, chính mình cũng chưa từng chứng kiến bộ dạng chật vật của Phong Mạn Thiên.

Thủy Mạn đang giật mình, đồng thời ánh mắt chú ý tới Thủy Thiên Nguyệt. Chẳng lẽ thiếu nữ này không chỉ giỏi đan dược mà còn là một thiên tài kinh tài tuyệt diễm (*)? Vậy thì lần tới về Bắc Câu Lô Châu phải báo cáo tình hình của Thủy Thiên Nguyệt cho gia tộc. Thủy gia có một thiên tài như vậy, quả là ông trời phù hộ cho Thủy gia.

(*) Kinh tài tuyệt diễm: Tài năng đến mức khiến người ta sợ hãi

“Trận pháp này tên Thất Thương. Vừa rồi ông chỉ mới vào tới Tam Thương!”

“Thuỷ Thiên Nguyệt ngươi hãy gia nhập tổng hội liên minh Trận Pháp sư Bắc Câu Lô Châu đi. Còn nữa, đây là lệnh bài Trưởng lão, ngươi hãy nhận lấy đi!” Lúc này Phong Mạn Thiên cũng chẳng thèm quan tâm mình nhìn có thảm hại hay không, mà lập tức nhảy đến bên cạnh Thuỷ Thiên Nguyệt. Đôi bàn tay lớn giữ thật chặt bả vai của Thuỷ Thiên Nguyệt.

Thuỷ Thiên Nguyệt ngước nhìn Phong Mạn Thiên, trông thấy cả khuôn mặt ông đều phủ một màu đen xám, vậy mà trong lòng nàng lại cảm thấy cực kỳ vui vẻ. Thế nhưng ngoài mặt nàng vẫn ra vẻ mạnh mẽ nói: “Thế nhưng ta là người của Đông Thắng Thần Châu mà!”

“Hừ hừ hừ, Đông Thắng Thần Châu là cái thứ vô tích sự gì chứ!” Phong Mạn Thiên mặc kệ: “Ta đã nhìn trúng, vậy ngươi chính là người của Bắc Câu Lô Châu!” Vừa nói vừa giống như sợ Thuỷ Thiên Nguyệt đổi ý, nhét thẳng khối lệnh bài Trưởng lão màu trắng kia từ trong tay mình vào tay Thuỷ Thiên Nguyệt: “Bây giờ lệnh bài Trưởng lão đã nằm trong tay của ngươi. Điều này đại biểu rằng ngươi đã đồng ý!”

Thuỷ Thiên Nguyệt liếc mắt nhìn sang. Trong lòng nàng tự nhủ, chậc, cái trò này còn ghê hơn cả ép mua ép bán nữa nha.

“Ta không đồng ý!” Không ai ngờ đến rằng, Thuỷ Thiên Nguyệt vừa mở miệng ra đã từ chối ngay.

“Thiên Nguyệt?” Thuỷ Mạn không hiểu rõ, nên biết một điều rằng, Phong Mạn Thiên là một tên có mắt cao hơn đầu, không được mấy người có thể lọt vào mắt xanh của ông. Hơn nữa cho dù có lọt vào mắt của ông, vậy thì qua nhiều năm như vậy, trong lần gặp đầu tiên đã bị ông ấy nhét lệnh bài Trưởng lão vào tay chỉ có một mình Thuỷ Thiên Nguyệt mà thôi. Hơn nữa Thuỷ Thiên Nguyệt còn không đồng ý.

Thuỷ Mạn vừa định khuyên nhủ Thủy Thiên Nguyệt. Nhưng đúng lúc này, Thuỷ Thiên Nguyệt đột nhiên mở miệng: “Hiện tại nơi ta ở là Đông Thắng Thần Châu, vậy thì ta chính là người của Đông Thắng Thần Châu. Ta không hề liên quan gì đến Bắc Câu Lô Châu.”

Chuyện này cũng không trách Thuỷ Thiên Nguyệt được. Dù sao từ lúc nàng sinh ra và lớn lên, không phải vẫn luôn sinh sống tại Đông Thắng Thần Châu ư?

Tuy nhiên Thuỷ Toàn cũng đã nói cho nàng biết rằng, gia tộc Thuỷ gia của mình lại ở Bắc Câu Lô Châu. Thế nhưng Thuỷ Thiên Nguyệt lại không có bất kì ấn tượng nào với người của Thuỷ gia, cũng không cảm thấy bất cứ tình cảm gia đình nào cả.

“Thiên Nguyệt, con là người của Thuỷ gia, vậy đương nhiên con là người của Bắc Câu Lô Châu rồi!” Thuỷ Mạn khuyên bảo Thuỷ Thiên Nguyệt: “Hơn nữa, những thứ mà Mạn Thiên đã đưa cho người khác, thì tuyệt đối sẽ không lấy về!”