“Trận Pháp sư?” Sắc mặt Thủy Nhiễm Trần đầy khó hiểu nhìn Thủy Thiên Nguyệt, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hình như, tỷ tỷ của ta đúng thật là Trận Pháp sư. Trong viện của tỷ ấy có vài thứ chắc là trận pháp!”
“Thủy Nhiễm Trần!” Thủy Thiên Nguyệt lập tức duỗi tay ra nhéo một bên hông Thủy Nhiễm Trần. Tiểu tử này không thể im miệng một lát sao? Nó không nói lời nào cũng không ai nghĩ nó là người câm đâu.
Mặc dù giọng nói của Thủy Nhiễm Trần không lớn. Thế nhưng nơi này làm gì có kẻ yếu, thính giác của đám người này nhất định không tồi. Phong Mạn Thiên chớp chớp mắt: “Vậy thì, Thiên Nguyệt, không biết ta có may mắn được tham quan viện của ngươi không?”
Gia hỏa này gọi thẳng Thiên Nguyệt luôn rồi! Nói ra, chúng ta cũng chỉ vừa mới quen biết thôi. Nhưng mà Thủy Thiên Nguyệt có thể từ chối sao?
Tất cả rơi vào đường cùng. Tuy rằng trong lòng Thủy Thiên Nguyệt rất muốn đá tên Thủy Nhiễm Trần lắm chuyện kia một cước. Nhưng trước mặt bao người, nàng không phải không làm được mà Thủy Thiên Nguyệt người ta cũng là một thục nữ.
“Ha ha, thật ra viện của Thiên Nguyệt rất bừa, cũng không có gì đẹp cả!” Thủy Thiên Nguyệt bật cười thành tiếng.
“Không sao, Thiên Nguyệt, ta luôn thích vẻ đẹp lộn xộn nhất!” Không ngờ đã nói như vậy, Phong Mạn Thiên còn trực tiếp đánh một đòn phủ đầu.
“Được được, vậy thì mời bên này!” Thấy khước từ không xong, Thủy Thiên Nguyệt cũng chỉ có thể cười trừ, sau đó dẫn mọi người đi về viện của mình. Thế nhưng không ai biết, trong lòng Thủy Thiên Nguyệt lúc này lại không ngừng mắng mỏ. Mẹ kiếp, thích vẻ lộn xộn, lộn xộn cái mặt nhà ngươi.
Viện của Thủy Thiên Nguyệt chính là viện tao nhã nhất, cảnh vật thanh tịnh, mỹ lệ và an tĩnh nhất Thủy gia.
Thủy Thiên Nguyệt đẩy cửa viện ra, sau đó dùng tay ra hiệu mời: “Đại bá, Phong hội trưởng, cha, Nhiễm Trần, mời mọi người vào. Nơi này chính là vẻ đẹp lộn xộn!”
Bốn người đứng ở cửa viện, trước tiên không vội vã đi vào, chỉ nhìn vào trong viện, lại thấy bàn đá, ghế đá, chậu hoa, bồn cảnh, đại thạch đầu trong viện đều bày bừa vô cùng hỗn loạn.
Dù sao Thủy Toàn và Thủy Nhiễm Trần đã chứng kiến nhiều thứ từ khi Thủy Thiên Nguyệt hôn mê tỉnh lại. Cho dù phá hỏng cái viện đang đẹp đẽ thành thế này thì với hai phụ tử họ mà nói, chỉ cần Thủy Thiên Nguyệt thích là được.
Còn Phong Mạn Thiên mới giương mắt nhìn sân viện rối tung, ánh mắt hiện lên đầy kinh ngạc: “Thiên Nguyệt, năm nay ngươi bao tuổi rồi?”
“Mười sáu!” Thủy Nhiễm Trần lanh mồm lanh miệng trả lời thay Thủy Thiên Nguyệt.
Thủy Thiên Nguyệt liếc nhìn Thủy Nhiễm Trần, trong lòng cảm thấy rất kỳ lạ. Xưa nay đệ đệ của mình không có nói nhiều như thế, rốt cuộc hôm nay bị làm sao vậy? Hay là mặt trời mọc ở đằng Tây?
“Ha ha, thế nào, Thủy huynh, có hứng thú đi vào cùng ta một chuyến không?” Phong Mạn Thiên cười hỏi Thủy Mạn ở bên cạnh.
Thủy Mạn và Phong Mạn Thiên có giao tình bằng hữu nhiều năm. Tuy ông chỉ là Đan Sư, không hiểu trận pháp, nhưng nhìn biểu cảm hiện giờ của hảo bằng hữu cũng nhận ra vô cùng vừa lòng Thủy Thiên Nguyệt, lập tức lắc lắc đầu với ông ta: “Ta thì thôi đi, dù sao ta cũng không thể có khiếu với mấy thứ trận pháp này!”
“Ha ha, thế ta đi vào lĩnh giáo trận pháp một chút!” Nói xong, Phong Mạn Thiên liền sải bước vào trong sân.
Thủy Thiên Nguyệt bĩu môi một cái, phản ứng như không chút quan tâm.
Còn Phong Mạn Thiên vừa mới bước vào trong trận pháp, cảnh vật xung quanh ông lập tức tối sầm lại. Bốn người Thủy Thiên Nguyệt, Thủy Nhiễm Trần, Thủy Toàn, Thủy Mạn và toàn bộ cái viện này đều biến mất ngay trước mắt. Cuồng phong gào thét, bí mật thổi hòn đá ông mang theo trong người. Trên mặt ông như bị đao cắt vô cùng đau đớn.
Giờ khắc này, ông phát hiện ra, bản thân đã phạm phải một sai lầm chí mạng. Đó chính là trước khi tiến vào trận pháp, ông thật sự quá coi thường Thủy Thiên Nguyệt. Có thế nào ông cũng không ngờ tới, một thiếu nữ chỉ mới mười sáu tuổi lại có thể dùng ghế đá, chậu hoa cùng đống đồ vật hỗn loạn thành một trận pháp đạt tới uy lực như vậy.
Trong lòng âm thầm thở dài một hơi, Phong Mạn Thiên trầm ngâm, nhíu mày, bước ra từng bước về phía Đông. Tuy nhiên chỉ với một bước, cảnh sắc trước mắt Phong Mạn Thiên lập tức thay đổi, cuồng phong khi nãy không hề biến mất, mà thứ đến cùng cuồng phong còn có những bông tuyết to bằng bàn tay.
“Tuyết?” Phong Mạn Thiên hơi nhíu mày, nghĩ thầm, quả thật thiên phú của đứa nhỏ này không tồi. Thế nhưng vẫn còn nhỏ tuổi, tuyết này có thể gây ra sát thương gì chứ.
Có điều ông vẫn chưa nghĩ xong, bông tuyết kia bay tới trước mặt. Vô số bông tuyết lập tức biến thành lưỡi đao lá liễu lấp lánh hào quang, hướng về bộ vị của Phong Mạn Thiên. Tốc độ bay tới đây cực nhanh khiến người ta nghẹn họng nhìn trân trối.
Ứng biến của Phong Mạn Thiên rất nhanh, vội lấy ống tay áo ngăn lại, thổi một đợt gió muốn đánh rụng những lưỡi đao lá liễu đó, nhưng không ngờ tốc độ của chúng chỉ bị cản trở một chút, rồi tiếp tục công kích về phía ông.