Chương 61

Nói xong, nàng kéo Thủy Nhiễm Trần muốn rời đi.

“Chờ một chút!” Người trung niên có diện mạo khá giống Thủy Toàn tiến lên một bước: “Hai người chúng ta muốn tới bái kiến phủ Thủy tể tướng, không biết, Thủy tiểu thư và Thủy công tử có để ý việc chúng ta đi cùng không?”

“Tỷ?” Đôi mày anh tuấn của Thủy Nhiễm Trần hơi nhíu lại.

Sắc mặt Thủy Thiên Nguyệt không thay đổi, suy nghĩ một lúc mới giơ tay: “Nếu đã như vậy, mời!”

...

Dọc đường đi, cho dù hai tỷ đệ Thủy Thiên Nguyệt và Thủy Nhiễm Trần có hỏi vòng vèo thế nào cũng không thể biết được tên tuổi quê quán của hai nam tử trung niên này. Hai người đối với câu hỏi của họ chỉ cười trừ, sau đó dùng một câu trả lời duy nhất: “Đến khi gặp Thủy tể tướng, mọi thứ đều sẽ rõ ràng!”

Vì thế Thủy Thiên Nguyệt đầy rẫy tùy cơ ứng biến, lúc này không khỏi liếc nhìn bằng nửa con mắt.

Có điều chuyện khiến Thủy Thiên Nguyệt và Thủy Nhiễm Trần không nghĩ đến chính là ngay khi Thủy Toàn nhìn thấy hai nam nhân trung niên, biểu cảm trên mặt đầu tiên là lắp bắp sửng sốt. Ngay sau đó ông không thể tin được dụi dụi hai mắt, cuối cùng ngập tràn vui mừng bước đi thật nhanh ôm chầm lấy một nam tử.

“Đại ca, sao huynh lại tới đây?” Thủy Toàn dùng sức ôm nam tử trung niên, cao giọng hỏi.

“Ha ha, cũng không hẳn là có việc gì, chỉ là tiện đường đi tới Cổ Nhạc quốc.”

Thủy Thiên Nguyệt duỗi tay nhéo bên hông Thủy Nhiễm Trần một cái.

“A ui, tỷ, đau quá, tỷ véo đệ làm cái gì?” Thủy Nhiễm Trần xoa xoa bên eo đang đau, cau mày hỏi tỷ tỷ.

“À, ta chỉ muốn xác định ta có nghe lầm hay không. Người này là đại bá của chúng ta?” Thủy Thiên Nguyệt tỏ vẻ thản nhiên: “Tuy nhiên nhìn phản ứng của đệ, chắc chắn không nghe lầm rồi!”

Thủy Nhiễm Trần bực bội, trừng mắt liếc nhìn khinh khỉnh, rồi không nói gì thêm.

“Đại ca, vị này là?” Thủy Toàn dù đang rất vui nhưng không bỏ quên một nam tử trung niên khác đi cùng đại ca vào nhà mình.

“À, vị này chính là hội trưởng tổng hội liên minh Trận Pháp Sư của Bắc Câu Lô Châu chúng ta, Phong Mạn Thiên.”

“Ồ, hóa ra là hội trường Phong! Rất vinh hạnh được gặp ngài!” Thủy Toàn và Phong Mạn Thiên chắp tay hành lễ với nhau xem như chào hỏi, rồi Thủy Toàn mỉm cười với Thủy Thiên Nguyệt và Thủy Nhiễm Trần: “Hai con còn không mau qua bái kiến đại bá Thủy Mạn. Đại bá của các con chính là hội trưởng tổng hội liên minh Đan Sư Bắc Câu Lô Châu. Vị này là bạn tốt của đại bá, vừa nãy các con cũng nghe rồi – là ngài Phong Mạn Thiên!”

Thủy Thiên Nguyệt và Thủy Nhiễm Trần vội vàng hành lễ, cho dù thế nào thì không thể thiếu lễ nghĩa được.

Phong Mạn Thiên nhìn Thủy Thiên Nguyệt, lại phát hiện thiếu nữ này nghe thấy thân phận của hai người không hề tỏ chút ngạc nhiên. Hơn nữa lúc hành lễ cũng không ra vẻ lấy lòng, khác với dự kiến của ông. Dù sao với thân phận của ông và Thủy Mạn, đến bất kỳ nơi nào chỉ cần báo đại danh của mình sẽ lập tức có một đám người đuổi theo lôi kéo làm quen.

Còn Thủy Nhiễm Trần nghe thấy Thủy Mạn là hội trưởng tổng hội Đan Sư lại cảm thấy kỳ lạ nhìn sang Thủy Thiên Nguyệt.

“Thủy Toàn à, lại nói tiếp, hai người chúng ta còn phải cảm ơn đôi nhi nữ của ngươi. Nếu hôm nay không có chúng giải vây, chỉ sợ hiện giờ chúng ta vẫn còn vướng phải phiền phức.” Một câu của Phong Mạn Thiên đẩy chủ đề sang Thủy Thiên Nguyệt và Thủy Nhiễm Trần.

“Ồ, chuyện gì xảy ra vậy?” Thủy Toàn hơi nhíu mày, hỏi.

Hai tỷ đệ Thủy Thiên Nguyệt và Thủy Nhiễm Trần liền kể toàn bộ sự việc.

Cuối cùng, Thủy Nhiễm Trần nói thêm một câu: “Đúng rồi cha, lát nữa, người của liên minh Đan Sư muốn tới bái kiến cha!”

“Hả?” Thủy Toàn nghĩ lại, hình như mình và liên minh Đan Sư không hề có giao tình: “Sao lại muốn tới bái kiến?”

“Bởi vì tỷ tỷ cứu tôn tử của thái thượng trưởng lão tổng hội liên minh Đan Sư Đông Thắng Thần Châu, cho nên mới muốn tới bái kiến!” Thủy Nhiễm Trần chưa bao giờ nói dối phụ thân, lập tức tóm tắt lại sự tình bằng dăm ba câu ngắn gọn.

Nghe xong, không riêng gì Thủy Toàn sửng sốt, ngay cả Thủy Mạn và Phong Mạn Thiên đều kinh ngạc.

Thủy Toàn vẫn còn bình tĩnh. Ông biết nữ nhi của mình biết luyện đan, chỉ là không nghĩ tới lại có thể cứu sống người bệnh đến thái thượng trưởng lão liên minh Đan Sư còn bó tay hết cách.

Sau khi Thủy Mạn hết ngạc nhiên, hai mắt lập tức lấp lánh nhìn chằm chằm Thủy Thiên Nguyệt, giống như lữ khách nhịn khát trong sa mạc vô tình tìm thấy được một bình nước.

Còn Phong Mạn Thiên lại bật cười thành tiếng, sau đó duỗi tay vỗ vào bả vai của Thủy Mạn: “Ha ha, Thủy Mạn, vận khí của ngươi quả thật không tồi. Không ngờ chúng ta tới giải sầu lại có thể giải quyết được vấn đề của ngươi!”

Vừa nói, Phong Mạn Thiên vừa mỉm cười nhìn Thủy Thiên Nguyệt, trong giọng nói mang theo chút tiếc nuối: “Haiz, nếu ngươi muốn đồng thời là Trận Pháp sư thì tốt rồi!”