Chương 60

Thủy Nhiễm Trần cũng nhìn thấy Chu Tùng, lập tức đứng chắn trước người Thủy Thiên Nguyệt: “Chu Tùng, là ta thì thế nào?”

“Thủy Nhiễm Trần, tiểu tử ngươi dám thả chó cắn ta!” Thật ra Chu Tùng cũng biết con chó vàng này không liên quan gì tới Thủy Nhiễm Trần. Dù sao với thân phận và địa vị của Thủy Tể tướng cũng không thể nào nuôi dưỡng một con chó bình thường thế này. Nhưng mà, hắn ấn định con chó này là của Thủy Nhiễm Trần chỉ vì không muốn cho Thủy Nhiễm Trần thoát thân.

“Ái chà, Chu Tùng, con mắt nào của ngươi nhìn thấy con chó kia là của chúng ta?” Thủy Thiên Nguyệt cười lên tiếng.

“Hừ, hai mắt của ta đều nhìn thấy!” Chu Tùng vừa nói, vừa che một bên mông bị cắn: “Với lại chó của các ngươi cắn mông ta. Chuyện này, ta phải bảo phụ thân ta nói chuyện với Thủy tể tướng! Hừ, hừ, không thể bỏ qua như vậy được!”

Hai người trung niên kia nghe thấy ba chữ Thủy tể tướng, hai mắt ngập tràn tò mò nhìn Thủy Thiên Nguyệt và Thủy Nhiễm Trần.

“Ồ, Chu Tùng, vậy ta hỏi ngươi trước. Hai vị này dẫm túi tiền của ngươi, ngươi định xử lý thế nào bây giờ?” Đôi mắt Thủy Thiên Nguyệt đảo sang chỗ khác, lại mở miệng hỏi.

“Hừ, rất đơn giản, bọn họ dẫm túi tiền của ta, vậy bắt bọn họ quỳ xuống đất. Bổn đại công tử muốn dùng chân dẫm trả!” Vừa nói, Chu Tùng ưỡn ngực lên. Dựa vào thế lực của cha hắn, hắn không thiếu lần trải qua mấy chuyện này: “Thủy Thiên Nguyệt, Thủy Nhiễm Trần, thế nào, các ngươi cũng muốn quản mấy chuyện bao đồng này chắc? Hừ, hừ, bổn đại công tử đại nhân đại lượng, ăn miếng trả miếng!”

“Ồ ồ!” Thủy Thiên Nguyệt hiểu rồi: “Chẳng những ăn miếng trả miếng, mà còn bị dẫm dẫm lại, vậy thì vấn đề của con chó vàng này dễ giải quyết hơn rồi.”

Nói xong, Thủy Thiên Nguyệt xoay người vỗ lên đầu con chó. Nói ra cũng kỳ lạ, con chó vàng này giống như hiểu ý của Thủy Thiên Nguyệt, lập tức nhảy vào giữa Thủy Thiên Nguyệt và Chu Tùng.

Thủy Nhiễm Trần không hiểu tỷ tỷ của mình muốn làm gì, ánh mắt nhìn Thủy Thiên Nguyệt mang theo chút lo lắng, Thủy Thiên Nguyệt nở nụ cười trấn an hắn.

Con chó vàng kia hướng thẳng đầu về phía Thủy Thiên Nguyệt, mông lại quay về Chu Tùng, chiếc đuôi vàng không ngừng vẫy vẫy.

“Dựa theo lời Chu đại công tử nói, ăn miếng trả miếng, bị dẫm thì dẫm lại, vậy thì cũng nên bị cắn cắn lại đi!” Thủy Thiên Nguyệt quả là người tốt, nhìn đi, nàng hoàn toàn dựa theo logic của Chu Tùng: “Cho nên, Chu đại công tử, mời ngươi cắn mông nó một cái!”

“...” Hai má Chu Tùng đỏ ửng lên. Hắn không thể nào nghĩ ra rằng Thủy Thiên Nguyệt lại dùng biện pháp như thế: Kêu hắn đi cắn mông chó trước mặt nhiều người. Hôm nay cho dù hắn cắn hay không cắn, thì người này cũng đã tính toán trước cả rồi.

“Phụt!” Một đám người vây xem tuy rất muốn cười nhưng lại kiêng dè quan hệ của Chu Tùng với Chu Khánh lão tử nên đành cố nén không cười thành tiếng. Nhưng Thủy Nhiễm Trần và hai người trung niên bị Chu Tùng kiếm chuyện không hề cho hắn mặt mũi.

“Thủy Thiên Nguyệt, ngươi, ngươi...” Chu Tùng tức giận đến mức không nói được một câu hoàn chỉnh.

Thủy Thiên Nguyệt lại tỏ vẻ vô tội, nàng xòe hai tay nhún vai: “Chu đại công tử, ta hoàn toàn suy nghĩ cho ngươi đấy chứ. Hơn nữa ngươi nhìn kìa, con chó vàng này cũng biết sai rồi, đang chờ ngươi tới cắn nó. Đuôi của nó vểnh lên cả buổi, cho nên ngươi cứ yên tâm mà cắn đi!”

Mọi người nghe thế liền chuyển tầm mắt qua. Quả nhiên, đuôi của con chó vàng đã vểnh lên cao, để lộ ra cúc hoa phía dưới.

“Thủy Thiên Nguyệt, ngươi cứ chờ đấy! Ta chưa xong chuyện với ngươi đâu!” Chu Tùng thẹn quá hóa giận. Hắn nhìn từng gương mặt đang cố nén cười xung quanh, chỉ cảm thấy trên mặt vô cùng khó chịu, vung tay lên: “Chúng ta đi!”

Lời này còn chưa dứt, con chó vàng rất phối hợp “Phốc, phốc, phốc, phốc”, tự dưng tạo thành bốn tiếng chó xì hơi.

“Ha ha, ha ha, ha ha” Bởi vậy mọi người không nhịn được nữa, cất tiếng cười to.

Nam tử vận hồng y ngồi sát cửa sổ cũng khẽ cười, lẩm bẩm nói: “Mông của Chu Tùng, còn lăng mạ nhục nhã. Quả thật không tồi, tuy nhiên, Thủy Thiên Nguyệt, lần này ngươi thiếu ta một phần nhân tình rồi!”

Nói xong, ngón tay hắn nhẹ nhàng búng tay một cái. Con chó vàng như có cảm ứng, cúi đầu xuống chạy ra khỏi đám người.

Chó vàng chạy mất, Thủy Thiên Nguyệt như có linh cảm ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa sổ. Nhưng nơi đó đã không còn bóng người, chỉ lẻ loi một chén trà đặt trên bàn.

“Thủy Thiên Nguyệt, Thủy Nhiễm Trần, các ngươi cứ chờ đấy cho ta!” Chu Tùng giơ tay chỉ vào Thủy Thiên Nguyệt và Thủy Nhiễm Trần, oán hận nói một câu, rồi được nô tỳ của nhà đỡ đi mất.

“Đa tạ Thủy tiểu thư, Thủy công tử!” Hai người trung niên đi tới, chắp tay trước Thủy Thiên Nguyệt và Thủy Nhiễm Trần.

Thủy Thiên Nguyệt nhoẻn miệng cười: “Thật ra không cần tỷ đệ chúng ta, tin rằng hai người cũng sẽ không có mệnh hệ gì. Cho nên cảm tạ này không cần thì hơn!”