Chương 59

Quan sát sắc mặt của Yến Bích Thủy, trong lòng Nghiêm Tung đã hiểu rõ phần nào. Ông trả lại đại hoàn đan cho nàng ta.

“Sư thúc, chúng ta về thôi, chuẩn bị đi dự tiệc phủ Tể tướng!” Lúc này đoàn người Ngô Ngữ, Lệ Vạn Sầu, Đan Thần, gia gia Đan Thần và công chúa Linh Lung đi tới, có điều mấy người này không nhìn thấy hành động trước đó của Nghiêm Tung, mà Nghiêm Tung cũng không nói, chỉ gật đầu rồi liếc nhìn Yến Bích Thủy, sau đó ra khỏi Bích Thủy Hồng Chước.

...

“Tỷ, lúc nãy tỷ nhặt ngọc trai nhả ra từ miệng Đan Thần để làm gì?” Khi ấy Thủy Nhiễm Trần nhìn rất rõ hành động của tỷ tỷ trong tĩnh thất.

“Cái đó không phải ngọc trai bình thường. Ngọc trai đó gọi là Cửu U minh châu. Có nó, người ta có thể tu luyện Cửu U hàn khí, Cửu chuyển huyền băng. Đó chính là bảo bối có thể gặp nhưng không thể cầu.” Thủy Thiên Nguyệt vừa nói, vừa liếc mắt nhìn đệ đệ của mình: “Bằng không đệ cho rằng, tỷ tỷ của đệ sẽ vì tướng mạo mà cứu Đan Thần à!”

“He he, đệ còn tưởng bởi vì tên Đan Thần kia anh tuấn chứ!” Thủy Nhiễm Trần cười toét miệng, lão tỷ nhà mình đúng là đồ gia hỏa không có lợi thì không dậy sớm. Nhưng mà hắn thích, tỷ tỷ như vậy thật sự rất tuyệt, tốt hơn mấy đám thảo mai chỉ muốn lấy lòng người khác!

“Hừ!” Thủy Thiên Nguyệt khó chịu cốc mạnh lên trán Thủy Nhiễm Trần một cái: “Tỷ tỷ của đệ chẳng lẽ mê muội thế sao!”

“He he, he he, đương nhiên không phải!” Thủy Nhiễm Trần cười khì khì.

Ở đây, hai tỷ đệ nhìn thấy một đám người vây quanh phía trước, mà người đứng ở giữa truyền ra một âm thanh cực kỳ kiêu ngạo: “Hừ, vừa nhìn đã biết các ngươi là người ngoại lai. Hừ hừ, ta nói cho các ngươi hay, nơi này chính là địa bàn của bổn đại gia. Hai đồ ngoại lai các ngươi dám dẫm bẩn túi tiền của bổn công tử, vậy thì phải quỳ xuống bồi tội!”

Hai tỷ đệ liếc nhìn nhau một cái, Thủy Nhiễm Trần nhận ra giọng nói kia: “Tỷ, giọng nói là đó giọng của Chu Tùng – nhi tử của Lại Bộ thượng thư Chu Khánh!”

“Chu Tùng?” Thủy Thiên Nguyệt có chút ấn tượng. Ngày thường tiểu tử này hay đi cùng Bát hoàng tử, cha của hắn – Chu Khánh cũng là người thuộc phe cánh của Bát hoàng tử. Chuyện vớ vẩn này, nàng nhất định phải quản rồi!

“Ái chà, ta còn tưởng là ai chứ, hóa ra là Chu Tùng. Ngươi nói đây là địa bàn của ngươi, nếu vậy thì, buổi tối tiểu tử nhà ngươi để lại ký hiệu trên vách tường, dưới gốc cây à?”

Một giọng nữ nhân dễ nghe vang lên, mọi người lập tức im lặng. Người này mắng, thật sự chỉ có một chữ: Đỉnh! Không phun chữ thô tục, quá đỉnh!

“Mắng người cũng phải chú ý nghệ thuật đấy!” Thủy Thiên Nguyệt nói thầm với Thủy Nhiễm Trần.

“Tỷ tỷ, đệ đệ xin thụ giáo!”

Có một chuyện Thủy Thiên Nguyệt không nghĩ tới chính là ở tầng thứ tư trong tửu lâu Khánh Ngọc Hiên, có một nam tử vận hồng y cầm chén trà mỉm cười nhìn toàn bộ sự tình xảy ra ở nơi này.

“Mẹ kiếp, ngươi là ai?” Nghe được lời Thủy Thiên Nguyệt vừa nói, Chu Tùng không nén nổi tức giận. Từ trước đến nay đều là hắn mắng người khác, thế nhưng hôm nay lại đến lượt hắn bị mắng.

Nhưng toàn bộ mọi chuyện vừa như cố tình cũng như thật khéo, không biết một con chó vàng đột nhiên chui ra từ nơi nào, mà chẳng phải linh thú gì, chỉ là thú nuôi của gia đình bình thường. Bởi vì con chó vàng giữ nhà hộ viện, chui vào trong đám người, không thèm liếc mắt cái nào đã nhe răng cắn thẳng vào mông của Chu Tùng.

“Aaa, con chó này ở đâu ra vậy? Một đám các ngươi còn không mau đánh chết nó cho ta!” Mông bị cắn, Chu Tùng thiếu chút nữa rớt cả nước mắt vì đau đớn. Thế nên hắn bất chấp bản thân đang kiếm chuyện với người khác mà che mông lại kêu toáng lên.

Tuy nhiên con chó vàng kia như có linh tính, nó đột nhiên lắc mạnh người một cái. Sau đó trốn sau lưng Thủy Thiên Nguyệt và Thủy Nhiễm Trần.

“Thủy Nhiễm Trần, là ngươi!” Chu Tùng nhìn gương mặt Thủy Nhiễm Trần quen thuộc, lửa giận lập tức bùng lên. Nói ra thì hắn và Thủy Nhiễm Trần là bạn học cùng học viện nhưng quan hệ của cả hai chẳng ra gì. Đơn giản là vì ở học viện, Thủy Nhiễm Trần rất được các nữ học viên hoan nghênh, nhưng Chu Tùng lại là kẻ ít được chào đón nhất. Hơn nữa, mấy nữ học viên mà hắn để ý đều không ngoại lệ si mê Thủy Nhiễm Trần. Cho nên, ngươi nói Chu Tùng nhìn thấy Thủy Nhiễm Trần sao có thể không phát hỏa? Thủy Nhiễm Trần căn bản chính là cái gai trong mắt hắn.

Mà lúc này, Thủy Thiên Nguyệt cũng nhìn rõ hai người bị Chu Tùng kiếm chuyện. Một nam tử trung niên trầm ổn yên tĩnh, người còn lại ở bên cạnh là một nam tử có vẻ lớn hơn hắn vài tuổi. Hai người đều vận bạch y. Thế nhưng không hiểu vì sao người phía trước lại khiến cho Thủy Thiên Nguyệt cảm thấy quen thuộc, hơn nữa diện mạo anh tuấn. Từ từ... Gương mặt này, hình như có vài nét na ná với Thủy Toàn. Còn diện mạo của nam tử trung niên khác lại vô cùng bình thường, nếu ném vào trong đám người cũng chẳng có gì nổi bật; nhưng cặp mắt nhạy bén sáng rực nhìn quanh bốn phía, ngón tay thon dài, khớp xương hơi to, thoạt nhìn vô cùng linh hoạt.